Chương 39 – Kiên định chờ đợi

Sau cơn mưa trời lại sáng là thế nào? Cứ nhìn chúng tôi sẽ biết. Ngâm nga một bài hái trong phòng, cầm cây lau nhà luyện điệu Tango, cứ nghĩ về chuyện vừa xảy ra là tôi lại cười ngây ngô mãi, gần đi ngủ vẫn không ngừng được, lôi áo ngủ sexy dưới đáy tủ ra mặc vào, nhìn gương tập pose vài kiểu hấp dẫn nhất.

Hiểu chứ? Cái này gọi là trời quang mây tạnh đấy nhé. Anh nói ngoan ngoãn chờ anh. Anh nói, ngày mai trở về sẽ tiếp tục. Anh cười làm mắt tôi hoa lên, tôi say đắm giữa mỹ nam kế hoàn toàn không biết đường ra.

Nằm trên giường, lòng mỹ mãn, xõa tung chăn bông đắp lên người, giữ cho hai tay ấm áp. Ngày mai là ngày đoàn tụ, anh Dũng và Ân Sinh – Ngưu Lang Chức Nữ cuối cùng cũng có thể đoàn tụ, hiểu lầm tan biến, nghi kỵ giải tỏa, hợp lại chẳng biết tình huống sẽ mãnh liệt cỡ nào?

Củi khô bốc lửa? Hay nhu tình như nước? Niếp Ân Sinh sắc nữ quả nhiên suy nghĩ bất lương, vùi đầu vào trong chăn, cắn bao gối cười nham hiểm.

Ring ring ring điện thoại vang, dãy số là của Lệ Lệ, nha đầu này gần đây gây tới gây lui với Tào Hổ, làm chúng tôi cũng bận rộn theo – năm ba ngày lại đi làm người hòa giải, giúp đỡ giải quyết những chuyện không ai hiểu nổi. Lúc này lại sao nữa đây? Tôi nhấc máy, lười biếng chép miệng, thoải mái.

“Alo? Lệ Lệ à”.

“Chị!”. Lệ Lệ gấp gáp, trong điện thoại ồn ào như đang chạy đi đâu đó, có vẻ cô ấy đang xuống lầu, thở hổn hển.

“Chạy đi đâu vậy, lại cãi nhau với Hổ nữa?”.

“Ai da, anh Hổ còn chưa đi công tác về, chị khoan nghe đã, số xe của anh có phải là XXXX không?”.

“Đúng rồi”.

Tôi vừa dứt lời, bên kia lập tức truyền ra tiếng hút khí, hơn nữa, giọng Lệ Lệ run rẩy. “Chị, chỗ chị có radio không? Mau mở kênh giao thông, anh, xe anh bị người ta cướp, mới vừa ra khỏi trạm thu phí phía Đông, cao tốc số 3″.

Cái gì? Tôi bật dậy, đầu óc hoàn toàn trắng xóa, trời quang mây tạnh bỗng chốc biến thành khói sương mịt mù, bầu trời rung động rồi không sụp đổ không thèm báo trước!

Khoảng thời gian sau đó vô cùng hỗn loạn, chờ tôi tỉnh táo trở lại, người đã đứng tại cổng ra vào đường cao tốc. Sau này Lệ Lệ mới kể cho tôi biết, lúc đó biểu hiện của tôi bình tĩnh đến đáng sợ, không khóc không kêu, không run không nháo, hỏi có nên gọi 110 không, hỏi số điện thoại cảnh sát giao thông là bao nhiêu, nhấn gọi rồi lại cúp máy, thậm chí còn an ủi Lệ Lệ : đã hỏi cục công an, hỏi qua cả trạm giao thông, làn đường cao tốc bố trí phức tạp, rất nhiều cảnh sát đang truy bắt, yên tâm, anh Dũng không có việc gì, người xấu nhất định bị bắt.

Tôi có dũng mãnh phi thường như vậy sao? Chẳng cần nghĩ ngợi, tôi phì cười : miệng cọp gan thỏ thôi.

Giờ phút này, trên đường không một bóng người, những chiếc xe chạy trên đường cao tốc phóng vút vút qua, tôi đứng lặng bên đường, ôm chặt radio như ôm kho báu, ngón tay đông lạnh đến đỏ bừng, nhưng chẳng hề thấy lạnh chút nào, ánh mắt gắt gao nhìn về một phía, không chớp dù chỉ một cái.

“Chị, vô trong xe ngồi đi, chị xem chị ăn mặc phong phanh quá”. Lệ Lệ đứng bên phải tận tình khuyên bảo.

“Cô gì ơi, lên xe ngồi đi, hôm nay buổi tối âm mười độ đấy, đừng để chồng cô về thấy cô cảm lạnh chứ”. Anh lái xe bên trái chêm vào.

Nhưng tôi nghe không lọt, thậm chí lời họ nói như đánh vô ích vào một bức tường, mà tôi thì ở bên trong bức tường đó, chui vào thế giới riêng tối đen như mực, không mưa không gió.