Chương 39 – Lại gọi tên anh

Tôi nhẹ nhàng ngắt lời ông: “Quản lý, thế nào nhỉ, quản lí vẫn chưa nói tìm tôi rốt cuộc là có việc gì?”

Bị tôi chen ngang, quản lí thoáng giật mình, chớp chớp mắt rồi lại tiếp tục: “A? À! Thanh niên mà, sốt ruột đúng không? Tôi đang nói đấy thôi, ha ha ha ha! Cô Tô Nhã là một nhân viên rất được, chỉ có điều tính khí hơi nóng vội. Nhiệm vụ chính của cô là gì hả? Tôi nói cô nghe, lần triển lãm này Trình tiên sinh không chỉ mang đến những tác phẩm cậu ta đã thiết kế từ trước mà trong thời gian chuẩn bị cậu ta còn định tiếp tục một số tác phẩm mới nữa. Cho nên, cô đấy, nhiệm vụ chủ yếu của cô là cho mượn tạm.”

Tôi cảm giác giữa mình và quản lí rõ ràng có sự cách biệt thế hệ, ông nói cái gì mà tôi nghe tuyệt đối không hiểu.

Tôi hỏi lại quản lí bằng giọng đầy hồ nghi: “Cho mượn tạm?”

Quản lí cười híp mắt nhìn tôi, nói chắc như đinh đóng cột: “Đúng, cho mượn tạm!”

Quản lí lại tít mắt cười giảng cho tôi: “Nhiệm vụ của cô là được điều sang đấy cho họ mượn tạm một thời gian! Hôm qua Trình tiên sinh nói với tôi cần một người của trung tâm triển lãm của chúng ta đến giúp đỡ tại phòng làm việc của cậu ta. Sáng sớm hôm nay cậu ta lại gọi điện, chỉ đích danh cô sẽ đảm nhiệm việc này. Tô Nhã này, Trình tiên sinh đã chỉ đích danh cần cô đến đó đấy! Tôi đã nói với cậu ta, Trình tiên sinh thật có mắt nhìn người, Tô Nhã là một nhân viên rất được! Hành sự nhanh nhẹn, ăn ít làm nhiều, tuyệt đối có thể hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ! A, đúng rồi, nếu không có gì thì cô mau ra thu dọn đồ đạc để sang đấy đi, nhá!”

Chưa kịp chết chìm trong nỗi vui sướng được đích thân Ninh Hiên chỉ điểm, tôi đã gục ngã trước bài phát biểu miên man vô tận của quản lí! Tôi nói: “Quản lí, vấn đề quan trọng là họ mượn tôi để làm gì? Công việc của nhà thiết kế đồ trang sức là thiết kế, nhân viên trung tâm triển lãm như tôi thì giúp được gì cơ chứ!”

Nghe tôi hỏi quản lí cũng có chút băn khoăn nhưng rồi lại nghiêm giọng nói: “Thôi, cô quan tâm nhiều thế làm gì, người ta đưa ra yêu cầu chúng ta đáp ứng đầy đủ là được rồi! Còn có câu hỏi gì nữa không? Nếu không có thì bây giờ ra thu dọn rồi lên đường đi!”

Lên đường… Cái từ gì thế này? Sao nghe có cảm giác bi đát như dương thọ của tôi đã đến ngày tận rồi…

Tôi cảm thấy mấy tĩnh mạch trên thái dương tôi đập liên hồi, cắn răng gượng cười để hỏi tiếp: “Quản lí, thế nào nhỉ, văn phòng của Trình tiên sinh ở đâu ạ?”

Quản lí nói: “Tô Nhã, cô là một nhân viên rất khá, nhưng có điều thường thức về xã hội lại hơi kém. Tổng công ty của Trình tiên sinh chẳng có tòa trụ sở đặt tại thành phố B của chúng ta là gì? Văn phòng làm việc của cậu ta đương nhiên nằm ở tòa nhà đó rồi!”

Quản lí, tôi muốn nói, tôi… đấm ông một phát có được không?

Chẳng nhẽ tôi lại không biết văn phòng của anh ta nằm ở tòa nhà đó. Điều tôi muốn hỏi chính là cái tòa nhà đó nằm ở đâu kìa?! Dù sao cũng không phải dân bản địa, tôi cảm thấy việc mình chẳng biết gì về mấy công trình kiến trúc ở thành phố này cũng không có gì đáng xấu hổ lắm.

Ngẫm thấy tiếp tục hỏi han ngài quản lí tư duy không có trọng tâm, hệ thống thần kinh lúc nào cũng phân tán cao độ này thì chỉ có càng nghe càng loạn nên tôi quyết định cho dừng vấn đề hỏi đường lại ở đây, lát nữa tự tra cũng được.