Chương 39 – Oan gia ngõ hẹp

Hóa ra lời bài hát chẳng sai, oan gia ngõ hẹp, âu cũng là chuyện khó tránh khỏi.

Thế nhưng lồng ngực cô vẫn nhói đau, đôi mắt sâu thẳm tựa nước hồ thu ấy chẳng hề sắc nhọn, chỉ cùn đụt, nhưng ngay cả dũng khí ngẩng đầu lên nhìn anh cô cũng không có.

Rõ ràng đã chấp nhận hiện thực nhưng vẫn chẳng có dũng khí thừa nhận, chỉ sợ trông thấy trong mắt anh là hình bóng khác.

Từ Chỉ An ngồi cạnh nhưng Lâm Nặc lại ngang bướng chẳng thèm liếc anh lấy một cái trong lòng cô vừa đau đớn vừa giận dữ chỉ cúi đầu im lặng uống trà.

Bọn họ trò chuyện, dường như là tán gẫu, bầu không khí vô cùng thoải mái. Cô hạ quyết tâm không nghe, vậy mà lúc này lại có người gọi tên cô, gọi rõ cả họ tên.

Cô đành ngước lên, nhìn về phía người đó.

“Lâm Nặc? Thật trùng hợp”, giọng nói vang lên bên tai kèm theo nụ cười, “Hôm đó đi biển về mình có hỏi Diệu Thanh về bạn. Mình tên Vương Tịnh”. Có lẽ vì đang nhàn rỗi vô vị nhưng lại sợ quấy rầy ba người kia nói chuyện, thế nên cô ấy mới cố ý hạ thấp giọng.

Lâm Nặc khẽ mỉm cười: “Mình có biết bạn, trên ti vi vẫn thường trông thấy”.

Vương Tịnh lại hỏi: “Bạn cũng đi công tác à? Thật bất ngờ là bạn và Phó giám đốc Từ cũng quen biết nhau”.

Bất ngờ…

Chuyện bất ngờ vẫn còn rất nhiều. Cô thậm chí chẳng ngờ rằng Từ Chỉ An dẫn mình đến đấy để ba người đối mặt với nhau, rốt cuộc anh có mục đích gì?

Ba người đàn ông vẫn đang nói về đề tài trong bữa tối vừa rồi, bàn về nghiệp vụ gần đây của công ty con, người đi cùng Giang Doãn Chính đến đấy lần này là Giám đốc Trương cấp trên của Từ Chỉ An. Lúc này, ông nói giọng đắc ý: “Giang Tổng, dạo ấy tôi không nhìn nhầm người”.

Giang Doãn Chính búng tàn thuốc, khẽ mỉm cười tỏ ý tán đồng. Thực ra những lời khẳng định và khích lệ đều đã nói trong buổi tối cả rồi. Lần này, anh đến Hàng Châu, chỉ dẫn theo Giám đốc Trương. Sau cuộc họp còn mời toàn thể nhân viên công ty con đi ăn cơm, trong bữa tiệc chủ yếu nhắc đến hiểu hiện xuất sắc của vài người, trong số đó có Phó giám đốc phòng Thiết kế, Từ Chỉ An.

Ban đầu quyết định của công ty chẳng hể sai, Từ Chỉ An thực sự là nhân tài.

Nghĩ đến đấy, Giang Doãn Chính khẽ liếc mắt, trông thấy Lâm Nặc nghiêng người trò chuyện cùng Vương Tịnh, thi thoảng mỉm cười, ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt to đen láy của cô.

Thế nhưng cô không nhìn anh, từ đầu tới cuối chẳng nhìn anh lấy một cái.

Huống hồ, cô theo Từ Chỉ An đến đây, lúc bước vào cửa dường như cô muốn bỏ chạy. Từ Chỉ An liền kéo cô lại, cử chỉ rất tự nhiên.

Đột nhiên anh cảm thấy buồn bực một cách khó hiểu, đưa tay lên nhìn đồng hồ, nói: “Thời gian cũng tương đối rồi chúng ta về thôi!”.

Tất nhiên chẳng ai phản đối, Vương Tịnh xách túi chuẩn bị đứng dậy đầu tiên. Tuy cô trò chuyện cùng Lâm Nặc nhưng rõ ràng tâm trí vẫn đặt bên Giang Doãn Chính.

Lâm Nặc chẳng hiểu hiện gì, cô vốn ngồi ngay gần cửa thế nên bước ra ngoài trước.

Có tiếng bước chân đuổi theo sau, cô không dừng lại mà cứ đi thẳng về phía trước. Cũng may có nhân viên phục vụ dẫn đường chứ không cô đã lạc đường rồi. Mãi đến khi ra ngoài, trước mặt là không gian khoáng đạt, cô mới nghe thấy Từ Chỉ An nói: “Anh đưa em về”.

“Không cần”, càng nghĩ càng thấy tức giận, cô lạnh lùng nhìn anh: “Anh có ý gì?”.

“Ý gì là ý gì?”, anh nhướn mày.