Chương 39 – Tin tưởng

…chuyện đã qua sớm muộn gì cũng phải trôi về quá khứ.

Vội vàng ký sách xong, trưa hôm sau Tô Nhạc lại lên máy bay trở về. Công việc vẫn phải làm, cô còn phải bôn ba.

Trước khi lên máy bay, Tô Nhạc gọi điện thoại cho Ngụy Sở, nhưng người nhận điện lại là Trần Húc, nói Ngụy Sở đang bàn chuyện làm ăn. Tô Nhạc không hỏi nhiều, ngắt máy rồi vào cửa đăng ký.

Lên máy bay, Tô Nhạc ngồi một mình ở vị trí gần cửa sổ, cô vừa ngồi xuống chưa lâu thì ghế bên cạnh cũng có người ngồi.

“Tô Nhạc, là cháu sao.” Bà Trang thật sự không ngờ sẽ gặp Tô Nhạc trên máy bay, tươi cười thân thiết hỏi: “Cháu cũng tới thành phố S à?”

Tô Nhạc lễ phép cười nói: “Cháu chào cô.” Vậy mới nói đời người đôi khi là đủ loại tình tiết máu chó hợp thành, Tô Nhạc vừa cười vừa nghĩ, trong tình huống này còn có thể gặp chuyện xấu hổ như thế, vận may của cô không biết là tốt đến mức nào?

“Cháu đi công tác à?” Bà Trang thấy Tô Nhạc ăn mặc rất nghiêm chỉnh, sắc mặt có vẻ hơi mệt mỏi, đoán rằng cô đi công tác mới quan tâm hỏi: “Công việc vất vả lắm sao?”

“Cũng coi như là đi công tác ạ.” Tô Nhạc day day trán: “Công việc cũng không vất vả lắm, chỉ là hôm qua cháu ngủ không ngon lắm. Vì sao cô lại tới thành phố S một mình thế này ạ?” Cô nhớ rằng tình cảm của đôi vợ chồng nhà họ Trang rất tốt, nếu đi du lịch, vì sao lại chỉ có một mình bà Trang.

“Lần này cô đến thăm một người bạn nên không gọi người nhà đi cùng.” Bà Trang đưa tay vỗ vỗ mu bàn tay Tô Nhạc: “Gần đây cháu gầy đi không ít, con gái còn thanh xuân không nên làm việc quá mệt mỏi, không tốt cho thân thể.”

“Cảm ơn cô, cháu sẽ chú ý.” Trước đây Tô Nhạc gọi bà Trang là bác gái, nhưng giờ cảm thấy không còn thích hợp nữa, cô gọi một tiếng cô, không thiếu phần lễ phép, cũng không phải cảm thấy xấu hổ.

Mặc dù vậy, bà Trang vẫn có chút ngượng ngùng, gia đình bà không có tiền từ nhỏ, ngày đó theo chồng cũng phải dốc sức làm ăn, không có loại khổ cực nào chưa nếm trải. Sau này bọn họ thành lập công ty, chậm rãi khiến cho công ty ngày càng lớn mạnh, nhưng công sức bọn họ bỏ ra vẫn không kém mấy năm trước. Bà tự hào vì đã cho con trai một cuộc sống tốt, nhưng rồi lại cảm thấy con trai bà vì chưa từng chịu khổ, chưa từng vấp ngã mà sẽ có lúc phải hối hận.

Chứng kiến con trai mình theo đuổi được cô gái xinh đẹp nhà người ta, kết quả chưa tới hai năm đã chân đạp hai thuyền. Loại chuyện này có khác gì lừa dối tình cảm người ta?

Nghĩ vậy, bà Trang không biết nên nói gì, đành im lặng ngồi bên cạnh, còn Tô Nhạc cũng thở dài một hơi. Trong tình huống thế này cô cũng không biết nên nói gì mới tốt.

Sau khi máy bay cất cánh chưa lâu, Tô Nhạc đang cảm thấy buồn ngủ thì tiếng bà Trang lại truyền đến lần nữa.

“Tô Nhạc à, nhà họ Trang nhà cô xin lỗi cháu, nhà cô không dạy dỗ Tiểu Vệ cẩn thận, để thằng bé có tật xấu này.” Bà Trang nhớ tới người chồng như hình với bóng của mình, tự giác nhận rằng mình chưa dạy dỗ con trai cho tốt.

“Cô.” Cơn buồn ngủ của Tô Nhạc bay mất hơn một nửa, cô mở to hai mắt nhìn sự áy náy trong mắt bà Trang, sau đó dời ánh mắt nói: “Cô, cháu và Trang Vệ không hợp nên chia tay, chuyện này rất tự nhiên, không có ai đúng ai sai.” Nhớ tới quãng thời gian qua lại của mình và Trang Vệ, tâm trạng Tô Nhạc rất phức tạp, nhưng không hề có chút tức giận, chuyện đã qua sớm muộn gì cũng phải trôi về quá khứ.