Chương 4

Mấy đời bánh đúc có xương

Mấy đời gì ghẻ lại thương con chồng”

-Mike ơi. chiều nay có đi chợ không?

Tiếng nói của chị hàng xóm làm cậu thoát khỏi những suy nghĩ của cậu, cậu ngồi dậy, mở cửa bước ra ngoài cậu đáp:

-à…. ừm. cũng phải đi chợ cho biết Hà Nội chứ. Với lại em cũng chưa sắm được đồ dùng gì cả.

-ừm mà em ra đây học chắc Bố Mẹ em vui lắm nhỉ.

-Bố Mẹ?

-ừm. Có sao không?

-Mẹ ơi! Mẹ không được chết! Mẹ không được bỏ chúng con!

Hai anh em cậu ôm bà mà khóc nhìn người Mẹ mà cậu yêu thương nhất bỏ cậu mà đi.

-Nín đi các cháu, đừng khóc nữa mà. Mẹ cháu đi chơi ở một nơi rất xa rồi Mẹ sẽ về với các cháu.

-Bà đừng lừa cháu! hu hu! Mẹ cháu sẽ không bao giờ về với cháu nữa đúng không? bà nói đi? nói đi bà?

Bà cậu còn biết làm gì nữa chỉ ôm lấy hai chị em cậu vào lòng. Không có niềm vui nào vĩnh viễn. Không có buổi tiệc nào không tàn. người rồi sẽ già rồi sẽ chết, không chết trước rồi cũng chết sau. đó là quy luật tự nhiên. nhưng tại sao ông trời lại cướp lấy mất Mẹ cậu khi hai anh em cậu còn là những đứa trẻ chứ. Thời gian cứ thế trôi đi. Tưởng rằng thời gian có thể xóa nhòa đi nỗi buồn thì lại một lần nữa ông trời lại cướp đi mất người bà mà cậu yêu quý không kém.giờ chỉ còn hai anh em cậu và cũng là người cuối cùng mà cậu yêu quý, nhưng biết làm thế nào với căn bệnh tim bẩm sinh của em cậu đây. tính mạng của em cậu có thể chết bất cứ lúc nào.

-Hu Hu! Anh ơi? thằng tung béo lấy bánh của em.

Hu hu.

-Thằng tùng béo à? Em dẫn anh đến đó đi?

Vừa đi đến nơi cậu đã hét lớn:

-Này Tùng béo sao lại lấy bánh của em tau?

-Tau thích? Mi làm được gì tau nào?

Nó kêu ngạo đáp

-Mi? tóm lại là mi có định trả bánh cho em tao không?

-Không!

Nó dứt khoát.

-Không này! nói xong cậu lao đến đánh nhau với Tùng béo. Nghe cái tên cũng đã biết hắn to lớn đếncỡnào. so với giáng người nhỏ con của cậu thì cậu hoàn toàn bị nó đánh. Nhưng cậu không bỏ cuộc vì em cậu.

-Định đánh tau hả? đừng mơ! nói xong hắn bỏ đi.

Cậu bị nó đánh đau điến người nằm im tại chổ, thấy vậy em gái cậu chạy lại đỡ cậu dậy khóc thút thít:

-Anh ơi? anh có làm sao không?

Cậu ôm em gái vào lòng khóc thút thít:

-Anh xin lỗi! Anh xin lỗi em! Anh không bảo vệ được em không bảo vệ được em. Hu hu.

-Em xin lỗi. Hu hu.

-Anh nhất định phải bảo vệ em, anh nhất định sẽ không cho ai ăn hiếp em nữa.

………………

Vừa về đến nhà cậu đã thấy bố cậu chờ sẵn ở sân trên tay cầm theo một cái roi, thấy cậu về bố cậu chạy lại kéo tay cậu vào nhà quát lớn:

-Tuấn! Ai cho mi đánh nhau hả?

-Con!………

-Đánh nhau này! Bố cậu không cho cậu giải thích đã đánh cậu. đây là lần đầu tiên Bố cậu đánh cậu.

-Ai dạy cho mi đánh nhau hả? đúng là hư hỏng rồi. Dứt lời Bố cậu lại

đánh cậu.

-Tau cấm mi lần sau không được đánh nhau nữa nếu không thì đừng có

trách tau.

***************

-Ai cho mi đi học vỏ hả? học vỏ để ăn cướp à? để đi giết người à?

-Con…………

-Học vỏ này……….

-Tau cấm mi không được đi học vỏ nữa nghe chưa. dạo ni không có Mẹ mi hư rồi.

Rồi Bố cậu lấy vợ hai. Tưởng rằng cậu sẽ được yêu quý như trước. Cậu sẽ được sống lại hạnh phúc như ngày xưa. nào ngờ bà ấy đúng là một bà “gì ghẻ”. Nhân gian nói không sai: “Mấy đời bánh đúc có xương. Đời nào gì ghẻ lại thương con chồng.”Bà ta suốt ngày bắt cậu làm việc. Sai cậu làm hết việc này đến việc khác. rồi bà ta sinh cho Bố cậu một thằng con trai. Sinh cho cậu một đứa em trai. đúng là Mẹ nào con nấy, không khác gì tính Mẹ nó.Năm nay cậu 12 tuổi, bệnh tim của em cậu càng ngày càng nặng rồi cũngBỏcậu mà đi. cậu buồn, cậu khóc, cậu ghét Bố. Cậu ghét bà ấy. Cậu ghét đứa con bà ấy. Cậu ghét gia đình này cậu ghét tất cả. cậu càng ngày lại càng bị bà ta ăn hiếp, bóc lột sức lực nhiêu hơn, việc gì cũng đến tay dù to hay nhỏ. Cậu không nghe lời bà ấy thì bà ấy đánh đập mắng mỏ. Không có việc gì là vừa ý bà ta cả. lúc đầu cậu cũng cải lại, nhưng ai sẽ là người bênh cậu đây, ai sẽ bảo vệ cậu đây. trước đây còn có em gái cậu. Nhưng giờ chỉ còn một mình cậu. Cậu nhẩn nhịn, rồi trần tính dần không nói chuyện, không cười. Cậu buồn không ai biết, khóc không ai hay. Nhiều lần cậu đã nghĩ đến cái chết. chỉ cần chết là cậu sẽ được gặp bà, gặp Mẹ, gặp em gái. nhưng cậu không thể chết những lúc buồn cậu khóc, cậu lại nhớ đến bà, đến Mẹ, đến em gái cậu lại lấy sợi dây chuyền của bà tặng cậu, cậu lại có thêm dủng khí để sống. Cậu ước một ngày khi nhắm mắt lại sẽ không bao giờ tĩnhdậy nữa, lúc đó cậu sẽ được gặp được những người cậu yêu thương………