Chương 4

Bởi vì một tiếng “có” đó mà lớp học xếp theo hình bậc thang lớn như vậy ngay lập tức trở nên ồn ào.

Ánh mắt của mọi người không hẹn mà tập trung nhìn hàng trên cùng của lớp học, vị trí mà ngày thường chẳng chút nào nổi bật đã bị một nam sinh khuôn mặt anh tuấn cùng khí chất xuất chúng làm lập lòe tỏa sáng.

Nương theo ánh mắt của mọi người, Quan An Tĩnh cũng quay đầu nhìn lại. Không ngờ vừa mới quay đầu đã bất ngờ va chạm với ánh mắt của đôi mắt đen nhánh sáng ngời — thực sự là Nghiêm Dịch.

Quan An Tĩnh ngẩn người, bị hốt hoảng ngồi đơ ra, sau đó rất không tiền đồ mà tránh né cái nhìn của đối phương. Tuy không phải lần đầu tiên nhìn thấy hot boy đại nhân trong truyền thuyết nhưng đây là lần đầu tiên hai người chạm mặt sau khi bài viết trên diễn đàn xuất hiện.

Anh ấy có nhìn thấy cô không? Chết mất thôi…

Ý thức nhanh chóng quay lại, một giây sau, mắt Quan An Tĩnh nhìn thẳng ra đằng trước, chẳng dám động đậy dù chỉ một chút! Đồng thời khi nhìn thấy Nghiêm Dịch thì cô chợt nảy ra một suy nghĩ: không thể để Nghiêm Dịch nhìn thấy cô! Dường như trong lòng có chút sợ hãi, cảm giác hơi giống… có tật giật mình.

Đà điểu, tuyệt đối là đà điểu*.

*Đà điểu khi sợ sẽ rụt cổ lại nên thường dùng để nói bóng nói gió những kẻ nhút nhát, không dám đối mặt.

Ngẫm lại thì thấy cũng có chỗ không đúng, chuyện trên forum không phải do cô làm, cô cũng là người bị hại mà, tại sao phải sợ gặp mặt Nghiêm Dịch chứ?

Chẳng biết nữa… tóm lại là thấy sợ, tốt nhất đừng gặp mặt nữa. Có lẽ Nghiêm Dịch đã sớm quen với những chuyện như thế này nhưng Quan An Tĩnh lại thấy xấu hổ. Thế nhưng, hiện tại bọn họ cùng chọn một lớp tự chọn, điều này có nghĩa… cô sẽ phải chạm mặt với Nghiêm Dịch cả học kỳ tới rồi!

Thật rối rắm.

Quan An Tĩnh mang tâm trạng rối rắm, xoắn xuýt ngồi thừ cả một bài giảng, sách vở mang theo cũng chưa mở ra. Cũng may cô chọn lớp này là sân khấu điện ảnh nên khi bày ra vẻ mặt thơ thẩn cũng không quá đường đột.

Thời gian ngồi thẩn thơ nhanh chóng trôi qua, chớp mắt đã tan học.

Khi Quan An Tĩnh cùng Nghiêm Dịch một trước một sau rời khỏi lớp học vẫn không tránh được một số lời nghị luận của bạn học.

“Cậu nhìn kìa, thực sự là bọn họ.”

“Mình đã sớm nói với cậu rồi mà, bài viết vẫn còn đăng trên diễn đàn ấy.”

“Đi đi đi, mau về mở cho mình xem.”

Trên đầu Quan An Tĩnh nổi lên vạn sợi tuyến đen, tiếng nghị luận không nhỏ mấy cùng ánh mắt quan sát trên dưới một cách lộ liễu của người bên cạnh, cô chợt thấy áp lực như núi! Quả nhiên dính líu với nam thần không dễ, cần phải có một trái tim mạnh mẽ mới chịu nổi nha.

Cô biết Nghiêm Dịch đang đi đằng sau cô nhưng trước mắt bao nhiêu là người thế này thì có đánh chết Quan An Tĩnh cũng không dám quay đầu lại nhìn anh chớ đừng nói bàn bạc về chuyện bài viết. Trong cái nhìn chăm chú của mọi người, Quan An Tĩnh càng đi càng nhanh, càng chạy càng nhanh, cuối cùng cũng chạy khỏi khu vực học tập năm ba.

Một người rẻ trái, một người rẻ phải! Tốt quá rồi, mọi người trở về tìm mẹ của mình nhõng nhẽo đi!

Buổi chiều còn hai tiết chuyên ngành, tuy trước đó tâm sự hơi bị nhiễu loạn nhưng Quan An Tĩnh vẫn nhận rõ đâu là chủ yếu đâu là thứ yếu nên vì vậy nhanh chóng chú tâm vào bài giảng của thầy giáo.

Nhưng đợi khi kết thúc hai tiết, lúc Quan An Tĩnh cùng Phạm Di Đình trở lại phòng thì phát hiện đàn em với nét mặt rất quỷ dị ngồi trước laptop.

“Châu Châu, em đang làm gì đó?”

Thời tiết nóng như vậy mà phòng lại đóng chặt cửa, đèn trong phòng cũng không mở, một mình Châu Châu ngồi ngơ ngác trước màn hình laptop.

“Việc này… An Tĩnh, chị phải qua đây xem thứ này…” Nhìn thấy bọn họ trở lại, Châu Châu vừa nghiêm mặt nhường chỗ vừa chỉ màn hình laptop, nói năng ấp a ấp úng.

“Gì vậy?” Nghe xong Quan An Tĩnh còn chưa kịp phản ứng thì Phạm Di Đình đã bước nhanh tới đó. Liếc nhìn một cái, cô chẳng chút để ý mà nói: “Uầy, cậu vào xem diễn đàn đi.”

Hai chữ diễn đàn vừa thốt ra thì Quan An Tĩnh hiểu ngay — Ọc, nhất định là Châu Châu nhìn thấy bài viết giữa cô cùng nam thần trên diễn đàn rồi. Loại chuyện như thế này thì không nên đi rêu rao khắp nơi để tăng thêm phiền não, nàng đã sớm nhắc Phạm Di Đình không nên nói ra chuyện này rồi. Ai ngờ Châu Châu lại tự mình onl diễn đàn nhìn thấy.

“Nhảm nhí đấy, trên đó chỉ toàn nói bậy. Chị chỉ cho anh ấy mượn viết ở thư viện mà thôi.” Quan An Tĩnh lơ đễnh giải thích một câu rồi sau đó bắt đầu thu thập đồ đạc trên bàn. Hồi nãy ra ngoài gấp quá nên đồ đạc còn chất chồng lộn xộn.

Thế nhưng Châu Châu cùng Phạm Di Đình nghe xong lời giải thích của nàng thì không tiếp lời mà dường như rất chuyên tâm lướt website.

Sau hai phút, Phạm Di Đình rốt cuộc cũng thu hồi ánh mắt nhìn màn hình. Khi cô nhìn Quan An Tĩnh ở bên cạnh thì ánh mắt đã thay đổi. Sau đó, Quan An Tĩnh nghe được cô dùng giọng điệu y hệt như Châu Châu mới nãy nói: “Việc này… An Tĩnh, cậu phải qua đây xem thứ này…”

Lời kịch hệt như nhau!

Lần này Quan An Tĩnh cảm thấy quái lạ rồi, vẻ mặt hồ nghi chạy tới.

Nhìn qua thì biết ngay vì sao Châu Châu cùng Phạm Di Đình khác thường như thế rồi.

“Nghiêm Dịch cùng Quan MM đi học chung với nhau… xin hãy vào xem ~~~” —- Topic đứng đầu diễn đàn 24 giờ!

Lần này chủ lầu không post ảnh chụp mà lại dùng văn chương để tường thuật lại tình huống của tiết tự chọn buổi trưa, hơn nữa còn bày tỏ bản thân rất may mắn khi nhìn thấy “cặp tình nhân” này xuất hiện. Giọng điệu của chủ lầu khá nhẹ nhàng, đoán chừng là con gái, dường như đang cố ghép couple Nghiêm-Quan. Vì vậy trong bài viết có rất nhiều đoạn miêu tả hai người mờ ám, ví như bọn họ ngồi gần nhau, có cảm giác thần giao cách cảm, blabla… Còn có một so sánh bảo là cô ấy thống kê trên lớp học, Nghiêm Dịch nhìn chỗ của Quan MM tổng cộng 11 lần…

Lầu 1: tôi cũng là nhân chứng nè, khoa sân khấu âm nhạc.

Lầu 2: cao điệu như thế à? Đây có tình là công khai tình cảm không?

3: Tiết nào? Mấy giờ? Có cho dự thính không? ?

4: Sao lại là mười một!! Đây là con số may mắn của anh ấy à?

5: đã nói sớm rồi mà… trái lại mấy người không chịu tin

6 trả lời 5: Đồ vuốt đuôi*.

*Nguyên văn là: mã hậu pháo – một thuật ngữ của dân chơi cờ tướng với nhau để nói nước đi không đúng lúc, đúng thời cơ nên chẳng có tác dụng gì.

Quan An Tĩnh nhìn một tràng dài bài trả lời của bạn học, lại một lần nữa im lặng nuốt nước bọt…

“Bộ chiều nay cậu thực sự gặp mặt nam thần à?” Phạm Di Đình thấy ánh mắt đờ đẫn của Quan An Tĩnh, chọt chọt tay của cô hỏi.

“Phải…”

“Học chung lớp?” Châu Châu hỏi tiếp.

“Ừ…”

“Ngồi cùng nhau?” Đổi lại Phạm Di Đình.

“Uầy! Các cậu đang tra hỏi phạm nhân đó hả?” Quan An Tĩnh phát khóc.

“Vậy rốt cuộc là phải hay không phải?” Châu Châu nóng nảy.

“Dĩ nhiên không phải!” Sao có thể ngồi chung được chứ, chỉ sợ Nghiêm Dịch chẳng biết cô là ai nữa là.

“Chuyện này…”

Quan An Tĩnh vừa định nói chuyện trên diễn đàn là do người ta phát huy trí tưởng tượng, thêu dệt vô cớ thì Phạm Di Đình cầm chuột lại đột ngột kêu lên: “An Tĩnh, cậu xem cái này nè!”

Quan An Tĩnh mơ hồ tới xem —

83: thực sự hết nhịn nổi nữa rồi, không biết thì đừng có đi nói lung tung! Bạn gái của Nghiêm Dịch là ai thì người của khoa Nhân văn chúng tôi thừa biết. Tôi thực nghi ngờ động cơ của người gửi bài viết này, ngậm miệng mở miệng đều Quan MM thân thiết như thế, có phải do ả ta nhờ làm thế không?

84 trả lời 83: Ơ, bạn gái chính thức đến phản bác à?

85 trả lời 83: Ai ở khoa Nhân văn vậy? Tôi cũng ở khoa Nhân văn nè, sao tôi không biết bạn gái của Nghiêm Dịch ở khoa của chúng mình nhỉ?

86 trả lời 83: đừng nhịn, có cứt thì mau ỉa! (*Emily: =w= câu này ta chém hơi tục, sơ ri)

Bài trả lời này vừa xuất hiện thì Quan An Tĩnh lập tức cảm thấy không ổn! Nam thần có bạn gái rồi? Cô thực sự không biết. Thế nhưng ngẫm lại thì chuyện này cũng bình thường, một lựa chọn toàn năng như anh thì sao thiếu người ái mộ anh chết đi sống lại được? Có điều, tình huống hiện tại phức tạp hơn trước không ít. Vốn cô chỉ là “được yêu” thôi nhưng nếu cứ phát triển tiếp như thế này thì… mình có bị đồn trở thành… tiểu tam phá hoại tình cảm của người khác hay không?

Quan An Tĩnh nghĩ tới đó thì bản thân cũng thấy lúng túng, sức tưởng tượng của cô không quá phong phú chứ?

Phạm Di Đình: “Châu Châu, em có biết Nghiêm Dịch đang yêu ai trong khoa của em không?”

Cô bé Châu Châu này rất đơn thuần, không phải là thứ con gái hay đi sinh sự nên trừ phi chuyện mọi người đều biết còn không thì sẽ không rõ. “Không biết! Tới giờ em vẫn chưa nghe qua.”

“Kỳ lạ, hình như người đó rất căm phẫn, còn có ý chướng mắt An Tĩnh nhà chúng ta nữa.” Phạm Di Đình có hơi khó chịu với giọng điệu trả lời của người đó: “Chẳng lẽ An Tĩnh nhà chúng ta không gả nổi sao? Dầu gì cũng là á quân cuộc thi nghi lễ. Thua bởi hoa hậu giảng đường Du Hiểu Hạm cũng chả có gì mất mặt mà.”

Thấy bạn tốt có hơi tức giận, Quan An Tĩnh tranh thủ khuyên: “Ôi dà, thôi bỏ đi. Trên mạng mà, đọc xong thì bỏ chứ hơi đâu mà tin.”

“Vậy cũng được.”

Nói xong, Phạm Di Đình dường như chợt nhớ ra điều gì: “Phải rồi, hình như Du Hiệu Hạm là người của khoa Nhân văn nhỉ? Cô ta cũng học năm tư thì phải.”

“Oack, hình như khoa Nhân văn đấy…”

Nhắc tới Du Hiểu Hạm thì người thuộc khoa Nhân văn là Châu Châu có tiếng nói nhất: “Đúng vậy, chị ây là đàn chị năm bốn của bọn em, rất được chào đón. Thế nhưng, em chưa nghe chị ấy có bạn trai, ánh mắt của chị ấy rất cao.”

“Cao tới— ngay cả Nghiêm Dịch cũng thấy chướng mắt sao?” Hiển nhiên không có khả năng đó rồi.

“Hả… có lẽ vẫn chưa tới múc đó…”

Sau đó Phạm Di Đình nói chuyện với Châu Châu một hồi, thế nhưng tin tức có hạn, cuối cùng cũng chẳng đưa ra được kết quả gì. Trái lại người trong cuộc là Quan An Tĩnh không ngờ lại bỏ cuộc sớm trở lại bàn học bắt đầu làm bài tập.

Dù sao thì cũng không liên quan gì tới cô, có gì hay để thảo luận chứ nhỉ?

Cứ như thế lại qua vài ngày, bởi vì nam nữ chính Nghiêm Dịch cùng Quan An Tĩnh chọn cách im lặng là vàng nên chân tướng vẫn luôn bị chìm dưới nước. Mà hai bài viết nóng hổi lúc đầu cũng từ từ bát quái, trở thành chiến trường khốc liệt! Hai bên đối chiến theo thứ tự là phe Nhân văn biết rõ sự thật cùng fan “Nghiêm-Quan cúp”, nhận định sự thật bày rành rành trước mắt mọi người trên mạng thế rồi.

Quan An Tĩnh: hết cách!

Mà khi cô mở box “Học hải vô nhai” ra thì phát hiện số bài viết đã tích đầy mấy trang, so với trước đây thì khác rất xa. Dùng ngón chân thì cũng nghĩ ra được cả câu chuyện, nhất định sau khi chuyện Hồng Ma Quỷ là nick của đại thần Nghiêm Dịch thì mọi người tổ chức thành nhóm kéo về đây tham quan.

Vì vậy, ngọn lửa chiến tranh kéo từ khu bát quái sang khu xin giúp đỡ…

Hiểu lầm lập tức up level. Vì ngăn cản cuộc chiến up khung* cũng càng để chứng minh sự trong sạch của mình, hiện tại Quan An Tĩnh không thể ngồi chờ chết nữa rồi. Suy nghĩ mấy ngày, rốt cục cô cũng hạ quyết tâm — đã tới lúc tâm sự cùng nam thần rồi.

*Khung bài viết mới của điễn dàn ấy ^_^.

Thế nhưng, sao lòng cô thấy khẩn trương như vậy nè! !!