Chương 4

Xét về ngoại hình, Giản Dao là cô gái vô cùng dịu dàng, thanh tú. Cô có mái tóc dài, thân hình mảnh mai, làn da trắng ngần, ngũ quan sáng sủa. Đặc biệt là đôi mắt đen long lanh như có ánh nước, càng khiến khí chất của cô thêm phần xuất chúng. Phong cách trang điểm, ăn mặc của Giản Dao cũng không qua loa, đại khái. Cô rất biết cách phối đồ. Bộ quần áo nhãn hiệu bình thường được khoác lên người cô liền trở nên mới mẻ và nổi bật. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, mềm mại, không dài dòng. Cô có nụ cười thoải mái, hồn nhiên, còn cử chỉ và động tác lại toát lên vẻ duyên dáng, nữ tính.

Khí chất của Giản Dao được di truyền từ người mẹ hiền thục và dịu dàng. Nhưng trong cốt tủy của cô vẫn có sự phóng khoáng của bố. Mặc dù bố cô chỉ ở bên cô sáu năm nhưng Giản Dao có ấn tượng sâu sắc trước những câu ông từng nói. Ví dụ: “Đại trượng phu hành sự đầu đội trời chân đạp đất, lòng không hổ thẹn”, “Đời người nên tận hưởng niềm vui”, “Sự giao thiệp giữa những người quân tử nhạt như nước”…

Vì vậy, dưới ánh chiều tà của ngày hôm nay, sau khi kết thúc buổi câu cá, Giản Dao bỏ lại cây Daiwa Hồng Hổ và mười mấy con cá bên bờ suối. Lúc cô gọi em gái ra về, Giản Huyên tỏ ra hết sức nghi hoặc: “Chị để hết ở đây sao?”

“Ừ. Anh ta sẽ tự mang về.”

Về đến cửa nhà, Giản Huyên đột nhiên nhớ ra một vấn đề quan trọng: “Chị, chị câu giúp anh ta nhiều cá như vậy mà anh ta không có biểu hiện nào khác sao? Chỉ gửi email nói một câu “cảm ơn” thôi sao?” Bình thường Giản Huyên không phải là người hay so đo, cô chỉ sợ chị gái có tính rộng rãi, phóng khoáng nên người khác thừa dịp lợi dụng.

Giản Dao chưa từng nghĩ đến điều đó. Ngược lại, hành động cuả Bạc Cận Ngôn ngày hôm nay khiến cô cảm thấy anh là một người thẳng tính đáng yêu. Giản Dao mỉm cười với em gái: “Em không thấy thú vị sao?”

Giản Huyên bĩu môi: “Em chỉ thấy chị đối xử với tên yêu quái đó quá tốt. Đúng là yêu quái cũng có mùa xuân.”

Giản Dao phì cười. “Nói linh tinh.”

Giản Dao không ngờ, ba ngày sau, cô nhận được “biểu hiện” của Bạc Cận Ngôn.

Vừa về nhà cô liền nhìn thấy trên bàn đặt một chiếc hộp lớn, Giản Huyên đứng cạnh ngó nghiêng, xem ra em gái cô đã nghiên cứu nó hồi lâu.

“Người gửi là Phó Tử Ngộ ở thành phố B.” Giản Huyên hiếu kỳ hỏi: “Chẳng phải anh ta là bạn thân của tên yêu quái kia sao? Tại sao anh ta lại gửi đồ cho chị?”

Giản Dao cũng không đoán ra, Phó Tử Ngộ chưa từng nhắc với cô chuyện gửi đồ. Cô lập tức mở hộp quà, vô cùng bất ngờ khi thấy bên trong là một chiếc cần câu Daiwa Hồng Hổ mới tính, giống hệt chiếc cần câu của Bạc Cận Ngôn, Giản Dao lập tức gọi điện thoại cho Phó Tử Ngộ.

Tại thành phố B, Phó Tử Ngộ đang mặc áo blouse trắng ngồi trong văn phòng xem hồ sơ bệnh án. Giọng nói của anh vẫn thoải mái, ôn hòa như thường lệ: “Giản Dao, em cứ nhận đi, là Cận Ngôn nhờ tôi mua tặng em, coi như cảm ơn những con cá của em. Em cũng biết đấy, cậu ấy rất thích ăn cá, chứ không có ý gì khác.”

Giản Dao đương nhiên không chịu: “Món quà này quá quý giá, em không thể nhận.”

Phó Tử Ngộ mỉm cười: “Cậu ấy đã có một chiếc cần câu, tôi lại không câu cá. Em trả lại cho chúng tôi, chiếc cần câu đó sẽ thành vô dụng đấy!”

Giản Dao vẫn không đồng ý. “Phó tiên sinh, em chỉ nhân tiện câu cá hộ anh ấy… “