Chương 4

Bạch Hoa Lan cùng với Thế Lãm và Yến Nhi, Mẫn Cơ dừng bước trước một trang viện đã bỏ hoang lâu ngày.

Bạch Hoa Lan quay lại Yến Nhi và Mẫn Cơ :

– Chúng ta tạm dừng chân ở đây. Trước đây nơi này là Tổng đàn Minh giáo, nhưng khi giáo phái này bị tiệt diệt bởi Thiên giáo thì đã bỏ hoang lâu ngày.

Thế Lãm nhún vai :

– Sao chúng ta không đi tiếp để tại hạ được diện kiến người cần gặp mình.

Yến Nhi cũng chen vào :

– Hoàng các hạ nói đúng đó, Bạch Hoa Lan sử giả sao không đưa chúng tôi đi tiếp.

Mẫn Cơ nghiêm mặt :

– Hoa Lan sứ giả có tâm cơ gì?

Bạch Hoa Lan quay sang Yến Nhi và Mẫn Cơ :

– Nhị vị chưa đạt đến chức phẩm Hoa Lan sứ giả thì không hiểu môn lệ, chúng ta đang đối đầu với Thiên giáo, nên bắt buộc hành sự phải cẩn trọng, huống chi Truy Hình Tướng đã ra mặt phò trợ Giáo chủ Thiên giáo, Bạch Hoa Lan lại càng phải cẩn trọng hơn. Ở đây sẽ có người đưa các vị đi tiếp.

Mẫn Cơ liếc xéo về phía Hoàng Thế Lãm :

– Hoa Lan sứ giả biết Du Môn và Bạch Hoa Lan liên hệ với nhau như thế nào rồi, chẳng lẽ Bạch Hoa Lan cô cô không tin Du Môn nữa sao?

– Tất nhiên là tin, nhưng không thể không cẩn trọng.

Thế Lãm bình thản phủi một chiếc đôn ngồi gác chân chữ ngũ :

– Ái cha, thật là rắc rối. Một bên là Truy Hình Tướng chẳng biết diện mạo ra sao, một đàng là Bạch Hoa Lan với trăm nghìn sứ giả, chẳng biết đâu là thật, đâu là giả.

Bạch Hoa Lan sứ giả tiến đến cạnh bên chàng :

– Thế nào rồi Hoàng các hạ cũng mãn nhãn thôi.

Bạch Hoa Lan sứ giả nói xong với Thế Lãm, đi luôn ra ngoài, nàng lại lấy từ thắt lưng một quả tạc đạn sau cùng, rồi đánh đá lửa châm ngồi.

Quả tạc đạn không nổ mà lại bùng cháy, sáng rực cả một vùng, khi quả tạc đạn cháy tàn thì xuất hiện một Bạch Hoa Lan sứ giả thứ hai.

Người này cũng vận một lối y phục giống như tạc với nàng Bạch Hoa Lan thứ nhất.

Người thứ hai tiến thẳng về phía Yến Nhi, Mẫn Cơ và Hoàng Thế Lãm. Y dừng bước trước mặt Hoàng Thế Lãm nói luôn :

– Hoàng các hạ xem tôi là ai.

Nàng vừa nói vừa tháo miếng lụa trắng che dung diện. Thế Lãm vừa thấy mặt nàng đã trợn mắt nhìn trừng trừng. Đôi thần nhãn của chàng như sáng rực lên, mở miệng ngạc nhiên nói :

– Đại Kiều Thể Minh…

Thể Minh quay qua Bạch Hoa Lan sứ giả nói :

– Còn đây là Tiểu Kiều Thể Chi.

Thể Chi cũng tháo vuông lụa trắng che dung diện nàng.

Thấy sắc đẹp của hai nàng Thể Chi và Thể Minh, bất cứ một nam nhân nào dù có trái tim bằng đá, bằng sắt cũng phải nhũn ra bởi nét đẹp siêu phàm đó.

Yến Nhi buột miệng nói :

– Không ngờ Nhị Kiều tây hạ là Bạch Hoa Lan sứ giả, tỷ muội chúng tôi thất lễ không biết.

Mẫn Cơ nhìn Thế Lãm :

– Hoàng công tử biết được Nhị Kiều Tây Hạ, quả là nam tài nữ sắc. Mẫn Cơ này chúc mừng công tử… chúc mừng công tử.

Thế Lãm khoát tay :

– Ậy, Mẫn Cơ cô nương đừng khách sáo. Quả thật tại hạ không ngờ được diện ngộ với hồng nhan tri kỷ. Mà hồng nhan tri kỷ lại là Hoa Lan sứ giả.

Chàng bật cười dòn dã, vừa cười vừa nói :

– Giang hồ thật lắm điều bất ngờ… bất ngờ. Thể Minh và Thể Chi đón tại hạ ở đây có chuyện gì?

– Mỗi bước chân của công tử đều có cặp mắt của Hoa Lan sứ giả dõi theo nên chúng tôi mới đoán được công tử ở đây.