Chương 4

Nhưng khi ngồi trên tàu đi về, tôi đã quyết định rằng lần này này sẽ tốt hơn. Tôi mới xem một chương trình của Cindy Blaine hôm nọ, về cuộc tái ngộ của những người con gái thất lạc lâu năm với mẹ họ, và nó đã làm tôi mủi lòng quá mức mà sớm rơi nước mắt. Ở lúc cuối, Cindy đưa ra một bài thuyết giảng về việc quá dễ dàng để giữ được gia đình của chúng ta và rằng họ đã ban tặng cho chúng ta cuộc đời và chúng ta phải yêu thương họ. Và bống nhiên tôi cảm thấy thực sự được chấn chỉnh. . Vậy nên đây là những quyết định của tôi cho ngày hôm nay: Tôi sẽ không: Để gia đình làm mình căng thẳng. Cảm thấy ghen tị với Kerry, hoặc để Nev kéo căng dây cót tôi. Nhìn vào đồng hồ, tư hỏi mình có thể đi khỏi sớm lúc nào.

Tôi sẽ: Ở lại trầm lặng và thương mến và nhớ rằng tất cả chúng ta đều là những mắt xích thiêng liêng của vòng đời bất diệt. (Tôi cũng lấy câu này từ Cindy Blaine.)

Ba Má từng sống ở Twickenham, nơi tôi lớn lên. Nhưng giờ họ đã chuyển đi khỏi Luân Đôn tới một ngôi làng ở Hampshire. Tôi về tới nhà họ vừa sau 12 giờ, thấy Má đang trong bếp với chị họ Kerry của tôi. Chị ấy và chồng chị Nev cũng đã chuyển đi, tới một ngôi làng cách khoảng 5 phút lái xe từ nhà Ba Má, vì thế họ gặp nhau suốt.

Tôi cảm thấy một sự đau nhói thân thuộc khi tôi nhìn thấy họ, ngồi cạnh nhau cạnh cái lò. Họ trông giống mẹ và con gái hơn là dì và cháu gái. Cả hai bọn họ đều có kiểu tóc cắt giống nhau – mặc dù của Kerry nhuộm hightligh đậm hơn của Má, và cả hai đều đang phá lên cười. Trên quầy. tôi nhận thấy một chai rượu trắng đã hết một nửa.

“Chúc mừng sinh nhật!” Tôi nói, ôm Má. Khi tôi nhìn thoáng qua cái gói bọc trên bàn bếp, tôi cảm thấy hơi rộn ràng mong đợi. Tôi đã mua cho Má món quà sinh nhất tuyệt nhất. Tôi không thể chờ để được tặng nó cho bà!

“Chào nha!” Kerry nói, quay lại trong cái tạp dề. Cặp mắt xanh của chị ấy trang điểm đậm, và trên cổ đeo cây thánh giá kim cương mà tôi chưa từng nhìn thấy trước kia. Mỗi lần tôi gặp Kerry chị ấy đều có một món trang sức mới. “Rất vui được gặp em, Emma! Chúng ta không gặp em nhiều. Có phải không dì Rachel?” “Chắc chắn là chúng ta không rồi, » Má nói, tặng tôi một cái ôm.

“Để chị cầm áo choàng của em nhé?” Kerry nói, khi tôi để chai sâm panh tôi vừa mua vào trong tủ lạnh. “Và một cái gì để uống?” Đây là kiểu mà Kerry luôn nói với tôi. Như thể tôi là một vị khách vậy. Nhưng đừng bận tâm. Tôi sẽ không thấy phiền về chuyện đó đâu. Những mắt xích thiêng liêng trong vòng đời bất diệt.

“Ok,” tôi nói, cố cất tiếng vui vẻ. “Em sẽ lấy.” Tôi mở ngăn tủ luôn cất ly, để thấy mình đang nhìn vào những hộp thiếc cà chua. “Chúng ở đây này,” Kerry nói từ bên kia phòng bếp. “Chúng ta đã chuyển mọi thứ xung quanh đây! Giờ nó thuận tiện hơn.” “Ồ phải. Cảm ơn.” Tôi cầm lấy cái ly chị ấy đưa và uống một ngụm rượu. “Con có thể giúp gì không?”

“Chị không nghĩ vậy…” Kerry nói, nhìn có vẻ trách cứ quanh bếp. “Tất cả mọi thứ đều đã xong xuôi tốt đẹp. Vì thế cháu đã nói với Elaine,” chị ấy nói thêm với mẹ, “Cô đã mua những đôi giầy ấy ở đâu? Và bà ấy đã nói M&S! Cháu không thể tin nổi!” “Ai là Elaine?” Tôi nói, cố tham gia vào. “Ở câu lạc bộ golf,” Kerry nói.

Má chưa từng chơi golf. Nhưng từ khi bà ấy chuyển tới Hampshire, mẹ và Kerry đã chơi nó cùng nhau. Và giờ tất cả những gì tôi nghe được là những trận golf, những buổi ăn tối của câu lạc bộ golf, và những buổi liên hoan không bao giờ dứt với đám bạn bè thân thiết chỗ câu lạc bộ golf..