Chương 4

Catherine hi vọng rằng Leo, Lord Ramsay, sẽ không ở Hampshire một thời gian dài. Có thể nếu thời gian qua đi, cả hai người họ sẽ coi như nụ hôn tại khu vườn ngày ấy không hề tồn tại. Nhưng trong lúc ấy, cô lại không thể không thắc mắc tự hỏi…tại sao anh ta lại làm vậy nhỉ? Rất có thể là anh ta chỉ cảm thấy cô thú vị và tìm cách để khiến cho cuộc sống hiện tại của cô mất đi sự cân bằng vốn có .

Nếu như cuộc sống công bằng thì , cô nghĩ , Leo lẽ ra phải là một quý ông béo lùn, rỗ mặt mà hói. Nhưng anh lại là một người đẹp trai với thân hình vạm vỡ. Anh có mái tóc đen, đôi mắt xanh biếc và nụ cười sáng ngời. Điều tồi tệ nhất là trông anh không hề giống một tên lêu lổng như bản chất của anh ta.

Anh trông khỏe mạnh và danh giá, là quý ông đẹp nhất mà một người có thể hi vọng được gặp mặt.

Nhưng những ảo tượng ấy sẽ biến mất khi anh cất tiếng nói. Leo là một người đàn ông tinh quái và ranh mãnh trong bất kì tình huống nào. Trong vòng một năm kể từ khi họ gặp nhau, anh luôn tỏ thái độ khó chịu mà một người đàn ông có thể có, và những nỗ lực cải thiện con người anh chỉ càng khiến anh trở nên tồi tệ hơn mà thôi. Điều đó càng đúng khi người thực hiện công cuộc cải cách đó là Catherine.

Leo là một người hoài niệm quá khứ. Anh không hề giấu diếm quá khứ chơi bời phóng đãng của mình, thói nhậu nhẹt, tán gái, thái độ mong muốn tự hủy hoại bản thân đã không biết bao nhiêu lần mang lại tai họa cho gia đình Hathaway. Anh luôn chán ngấy việc phải hoàn thiện bản thân, đôi mắt anh lóe lên sự nhạo báng của một người đàn ông ở độ tuổi ba mươi đang cố gắng vượt qua bản thân mình. Catherine không muốn dính líu tới bất kì người đàn ông nào, đặc biệt là những quý ông mang trong mình một vẻ đẹp nguy hiểm. Không thể tin được vào đàn ông. Những ngày tháng đen tối nhất của anh ta xem ra vẫn còn ở phía trước, Và nếu như vậy…thì nó đồng nghĩa với những ngày tháng sau này của cô sẽ không thể yên ổn được.

Khoảng một tuần sau khi Leo rời Hampshire, Catherine đã dành một buổi chiều ra ngoài với Beatrix. Không may thay khi những cuộc đi chơi như thế này không bao giờ là việc dạo chơi có kỉ luật mà Catherine thích. Nhưng Beatrix không đi dạo, cô muốn khám phá. Cô muốn đi sâu vào trong rừng rậm, cô muốn khám phá, tìm tòi những loài thực vật, các loại nấm, tổ chim và những hố đất. Không gì làm cho cô em út nhà Hathaway vui mừng, phấn khích như là cuộc thám hiểm loài sa giông đen (1), những tổ thằn lằn, hang thỏ và những dấu vết của con lửng (2).

Những sinh vật bị thương đã được phóng sinh hoặc là xây lại tổ, và nếu chúng không thể tự lực cánh sinh được, thì chắc chắn chúng sẽ trở thành thành viên mới của gia đình Hathaway. Và cả gia đình cũng quá quen với những con vật của Beatrix đến nỗi không ai để ý mỗi khi một con nhím lạch bạch ngang qua phòng khách hay đôi thỏ nhảy qua bàn ăn

Khá mệt sau cuộc dạo chơi cùng Beatrix, Catherine ngồi xuống bàn trang điểm và tháo tóc. Cô lau sạch các ngón tay rồi đặt lên da đầu mình và luồn qua những lọn tóc vàng óng, và giảm nhẹ cơn đau đầu bằng cách tháo những chiếc kẹp bím trang trí.

Một giọng nói vui vẻ bỗng cất lên đằng sau cô, cô quay lại để nhìn con chồn sương của Beatrix, Dodger. Thân hình ” khúc khuỷu” của nó đã cong lại một cách duyên dáng khi nó nhảy về phía cô. Những tên trộm tinh quái thường thích chôm chỉa những thứ từ ngăn kéo, những chiếc hộp và tủ để đồ, và giấu chúng đi ở những nơi bí mật. Trước sự thất vọng của Catherine, Dodger lại đặc biệt thích sự sở hữu của cô.