Chương 4

Em thích nhảy dù cứ nhảy, anh sẽ giúp em đánh dấu phương hướng hạ xuống, khi em từ trên cao đáp xuống, biết trên mặt đất có người chờ em, có thể an tâm hơn.

Cô cho là những lời đó, chỉ nói là nói mà thôi. Cô biết có rất nhiều cô gái, bị hoa ngôn xảo ngữ của đàn ông lừa gạt, cho nên khi Đàm Hạ Thụ không chút do dự đem lịch trình hẹn hò của cô ghi vào PDA của anh, cô nhìn vào tròng mắt anh, nhìn thấy một loại ngoan cố, nhưng ôn nhu.

Cho đến lúc này, Hùng Bảo Bảo mới bắt đầu thật tình suy nghĩ muốn cùng người đàn ông này tìm hiểu. Có lẽ cô là thực chậm hiểu, cũng có thể cho đến lúc đó, cô mới cảm giác được, Đàm Hạ Thụ thật là một nam nhân đẹp mắt…

“Anh là bạn hắn?”

Bảo Bảo hỏi một thân ý phục đen – Hàn Chấn Thanh.

“Đúng.”

Hàn Chấn Thanh lạnh nhạt nói.

“Rất tốt, đợi lát nữa có thể khiêng hắn về nhà.”

“Tôi sẽ.”

Hàn Chấn Thanh khóe miệng khẽ nhếch, cười dò xét nhìn Hạ Thụ.

Đinh, đinh….

Trên lôi đài, người chủ trì hướng về phía loa phóng thanh thông báo:

“Số hai mươi.”

Hùng Bảo Bảo phút chốc đã nhảy lên lôi đài.

Con gái? Nhất thời mọi người xôn xao, người chủ trì quảng cáo:

“Các vị các vị, lôi đài lần đầu tiên có nữ nhân ra sân!”

Tiếng vỗ tay vang trời, các vị khách nam vội vàng gọi bạn gái bên cạnh đến xem. Sóng người vội ùa hướng lôi đài, mọi người xôn xao, hưng phấn muốn xem cuộc đấu giữa một nam tử hán cùng một thiếu nữ.

Đàm Hạ Thụ cùng Hùng Bảo Bảo đứng trên lôi đài.

Người chủ trì giới thiệu:

“Bên phải chính là, Hùng Bảo Bảo tiểu thư! Vị nữ nhân đầu tiên lên lôi đài, xin nhiệt liệt hoan nghênh cô.”

Đàn ông hừ miệng, phụ nữ lại kích động la lên.

Microphone đưa về phía Bảo Bảo, người chủ trì hỏi:

“Hùng tiểu thư có lời gì muốn nói với mọi người không? Đối thủ của cô là đàn ông, co có tự tin có thể đánh bại anh ta?”

“Dĩ nhiên!”

Bảo Bảo cười tự phụ nhìn chằm chằm Đàm Hạ Thụ đối diện.

“Tôi muốn chứng minh một chuyện, chỉ cần trải qua rèn luyện, phụ nữ cũng có thể dễ dàng quật ngã đàn ông.”

Nói xong đám đông cười to, chủ quán nghe nói chạy tới, hắn lên đài đoạt lấy Microphone, giơ lên cao bia hướng mọi người nói:

“Để ăn mừng bổn quán lần đầu tiên có nữ nhân khiêu chiến lôi đài, các vị, chỉ cần Hùng tiểu thư đánh thắng, để thể hiện phong độ của đàn ông, tối nay bổn quán mời bia khách, miễn phí cung ứng.”

Hay! Lại một trận vỗ tay điên cuồng, tâm tình bị nâng lên, người cũng càng tụ càng nhiều. Chủ quán khôn khéo muốn lợi dụng cơ hội làm ăn này, ra ám hiệu người chủ trì trì hoãn thời gian, để càng nhiều khách nhân nghe ồn ào mà vào trong quán.

Người chủ trì đi qua hỏi Hạ Thụ:

“Đàm tiên sinh tại sao lại muốn cùng nữ nhân khiêu chiến?”

Microphone đưa về phía Đàm Hạ Thụ, ánh mắt anh nhìn Bảo Bảo, hướng về phía Microphone nói:

“Bởi vì, vị Hùng tiểu thư khả ái trước mặt tôi đây, chỉ nguyện ý hẹn hò cùng với người có thể đánh thắng cô ấy.”

Hạ Thụ gương mặt anh tuấn cùng tiếng nói tràn đầy từ tính, lập tức khiến trái tim của những vị khách nữ bên dưới trở thành tù binh của anh, trừ vị kia đang trên đài chờ chuẩn bị đánh người – Hùng Bảo Bảo! Cô hừ một tiếng, khinh thường lời nói buồn nôn của anh.

“Nga?!”

Người chủ trì ánh mắt sáng lên.

“Này có thể nói, anh là muốn theo đuổi vị tiểu thư này sao?”

Dưới sự cổ vũ của mọi người, người chủ trì hài hước nói: