Chương 4

Khi Tống Mộ Thanh về đến nhà, một mình mẹ cô đang bận rộn trong bếp. Nghe tiếng mở cửa liền cầm dao thái chạy ra.

Chắc hẳn mẹ cô nghĩ là ba cô đã về, sau khi thấy cô khuôn mặt lại lộ vẻ thất vọng, sắc mặt tối tăm rất nhiều.

“Sao đã về rôi, không phải nói đi cùng Mặc Mặc đến bệnh viện thăm Tam Tử sao? Tam Tử thế nào?” Mẹ cô hỏi.

“Vâng. Anh ta là hồ lý chín đuôi nên có chín mạng, không chết kiểu ‘khinh địch’ như thế đâu. nói chuyện xong thấy thời gian còn sớm, con muốn về nhà .” Cô buông túi, xắn tay áo đi vào bếp.”Vì sao chỉ có một mình mẹ, bác Trương đâu?”

“Dù sao cũng không có chuyện gì, mẹ bảo bác ấy về trước rồi. Con dâu bác mới sinh con trai, ở chỗ này cũng nhớ kỹ trong nhà.” Mẹ cô cười nói.

“Mẹ nấu món gì vậy, rất thơm.” Tống Mộ Thanh vừa nói vừa mở vung nồi. Nhìn thoáng qua liền thay đổi sắc mặt.

Mẹ của nàng có chút ngượng ngùng nói: “Gần đây ba con hay ho khan, hầm lê tuyết Tứ Xuyên với rễ bối mẫu cho ông ấy.”

“Vâng.”

Cô thản nhiên lên tiếng, lại đậy vào. Tiếp nhận dao thái từ tay mẹ, động tác của cô thuần thục chế biến thực phẩm còn lại. Bật bếp, chờ chảo nóng, cho đồ ăn vào, lật lại vài lần rồi thêm gia vị, sau đó bày ra đĩa. Sau một lúc đã hoàn thành một bữa ăn nhẹ.

Mẹ cô bê đĩa, đặt trên bàn ăn, lại bày hai bộ bát ăn, Tống Mộ Thanh cố gắng ăn thật nhanh.

Hai mẹ con ngồi đối diện không hề nói một lời nào. Trên bàn chỉ có một đĩa đồ chay, một bát canh, thanh thanh đạm đạm.

Tống Mộ Thanh không nhớ từ lúc nào mẹ không còn cầm cọ vẽ nữa, ngược lại cần dao thái đồ ăn, cả ngày quanh quẩn ở phòng bếp. Cũng không nhớ rõ, cô đã ăn chay từ lúc nào, thậm chí còn niệm vài câu trong kinh Phật. Sẩm tối mới là lúc ba về nhà.

Cô múc thêm một bát canh, thổi vài cọng hành lá trong bát, cái miệng nhỏ nhắn bắt đầu húp canh.

Đột nhiên chuông cửa vang lên.

Gần như cô chỉ quay đầu nhìn thoáng qua, lại quay đi, làm như không nghe thấy.

Mẹ cô buông bát rất nhanh, đi về phía cửa. Không bao lâu chỉ nghe thấy tiếng nói chuyện.

“Hôm nay là Đại thọ của Cục trưởng, rất phô trương, người đến tham dự đều có danh tiếng và uy tín. Nếu hôm nay không vừa vặn gặp Tổng giám đốc Trương, tôi còn không thể vào được.” Tống Bình cởi áo khoác ngoài, người vợ đứng sau luôn vâng vâng dạ dạ.

Đột nhiên ông thở dài: “Con trai của Cục trưởng Lận, thật có tài, tuổi còn trẻ đã là Đội trưởng. Aiz, tôi cũng muốn có một đứa con trai như vậy…”

Giữa phòng ăn và phòng khách có bức tường ngăn cách, Tống Bình không nhìn thấy con gái đang ngồi quay lưng lại với ông, nghe không sót từng câu từng chữ ông nói.

Từ bé đến lớn Tống Mộ Thanh đều phải nghe mãi những lời này, trước đây có lẽ cô còn tủi thân trong chốc lát, bây giờ tai cô đã có chế độ loại bỏ tự động, thậm chí còn cảm thấy rất buồn cười.

“Nói nhỏ một chút, con gái đang ở nhà.” Mẹ cô kéo tay ba cô, nhẹ giọng nhắc nhở ông.

Tống Bình đã uống nhiều rượu, sắc mặt đỏ bừng. Vỗ vỗ trán, dường như đã tỉnh táo lại. Thấy con gái từ nhà ăn bước ra ngồi trên sofa, cũng không để ý đến ông, có chút xấu hổ ho khan một tiếng.

“Vì sao hôm nay về sớm vậy, không ra ngoài chơi cùng bạn bè sao?” Ông nói.

“Con luôn luôn trở về sớm, nhưng thật ra ba a, gần đây rất bận a, không gặp hai người phụ nữ trong nhà a .” Tống Mộ Thanh cầm điều khiển đổi kênh, lành lùng nói.

Từ nhỏ cô đã có thói quen trước mười giờ nhất định về nhà, nửa năm gần đây cha cô đều về nhà lúc cô đã đi ngủ, đều ra khỏi nhà trước lúc cô dậy. Cô nghĩ, nếu thêm nhiều khoảng thời gian không gặp, e rằng cô sẽ không thể nhớ xem ba có còn tồn tại hay không .

Tống Bình luôn luôn có cảm giác sợ hãi đối với con gái, cô không phải là người mẹ có khuôn mặt hiền lành dịu dàng kia. Cũng không biết vì sao, mỗi lần chỉ cần con nhìn chằm chằm vào mắt ông, ông đã cảm thấy chột dạ. Dường như đôi mắt của con gái, có thể nhìn thấu chuyện mà ông muốn giấu.

“Ừ, gần dây công ty có vài vấn đề, ba đều tăng ca ở công ty. Chỉ cần qua giai đoạn này thì ổn rồi.” Ông nói.”Một nhà ba người chúng ta đã lâu không ra ngoài chơi, con muốn đi đâu, chờ qua một thời gian ngắn nếu rảnh, cả nhà ta cùng đi.”

“Vẫn nên chờ đến lúc ba rảnh rồi nói sau.” Tống Mộ Thanh tăng âm lượng TV.

“Công ty đã xảy ra chuyện gì, có nghiêm trọng không?” Mẹ Tống Mộ Thanh vội vàng hỏi.

“Ah, không có gì, mình đừng lo lắng.” Ông nói cho vợ xong, khóe mắt lại đánh giá con gái. Thấy cô đang chuyên tâm xem TV, lúc này mới thả lỏng người.

“Tôi hầm lê tuyết Tứ Xuyên với bối mẫu, để tôi lấy cho mình.”

“Ừ.” Tống Bình cầm di động đi về phía thư phòng, bắt đầu gọi điện.

Tống Mộ Thanh bắt chéo chân ngồi chờ trên sofa, quả nhiên không bao lâu Tống Bình tức giận vọt ra từ thư phòng, đi đến sofa rồi dừng lại.

Tống Mộ Thanh quay đầu nhìn ông, khóe miệng cười nhẹ.

Cô sớm biết người đàn bà kia sẽ không bỏ qua dễ dàng, nhất định sẽ tiếp tục dây dưa thêm một thời gian. Cô cứ tưởng cuộc điện thoại này sẽ tới sớm hơn, không nghĩ tới người đàn bà kia còn do dự đến lúc này.

Cô Tống Bình, nghi hoặc hỏi: “ba, có chuyện gì không?”

Sắc mặt Tống Bình liên tục thay đổi. Liếc thấy vợ bước ra từ phòng bếp, khuôn mặt mở mịt không hiểu, nói: “Con theo ba đến thư phòng.”

Tống Mộ Thanh nở nụ cười an ủi với mẹ, bước vào thư phòng. Vừa mới đóng cửa lại, một cái nghiên mực ném về phía cô, Tống Mộ Thanh nhanh nhẹn né được, nghiên mực thượng hạng kia cứ thế mà ném vào cửa.

“Đây là của hồi môn của mẹ con, vỡ thì ông ngoại sẽ không vui. Ba nên chọn thứ gì bền hơn để tiếp tục ném.” Cô chẳng bị ảnh hưởng gì mà mỉm cười, đặt nghiên mực kia lên bàn.

“Con tự nói đi, con đã làm chuyện tốt gì rồi!” Tống Bình vỗ bàn trừng mắt.

“Con đã làm gì? Không hề làm bất cứ chuyện gì a.” Cô giả vờ ngây ngô, chủ yếu muốn xem dáng vẻ thở hổn hển tức giận của ông.

“Con tìm…” Ông ta nói xong, đột nhiên ngừng lại.

“Con tìm ai à?”

“Hừ!”

Ông ta hung hăng trợn mắt nhìn cô, cũng không nói gì thêm. Vừa rồi nóng giận nhất thời định giáo huấn con gái, nhưng lại phát hiện cô cố ý, lúc này mới hiểu cô đã biết hết mọi chuyện, còn có thể nói một cách đúng lí hợp tình. Nhất thời lại càng thêm tức giận, khuôn mặt tím ngắt xen lẫn với đỏ bừng sau khi uồng rượu.

“Nếu ba không có chuyện gì đề nói vậy con sẽ đi ngủ.” Cô ngáp một cái, nói xong cũng đi ra ngoài.

Ngoài cửa mẹ cô đã lo lắng đứng chờ, vừa thấy cô đi ra liền hỏi: “Con đã làm gì chọc giận cha con, mẹ nghe thấy tiếng ông ấy ném thứ gì đó, tóm lại đã xảy ra chuyện gì?”

“Không có gì, con đi ngủ đây, mẹ cũng đi ngủ sớm một chút đi.” Cô vòng qua người mẹ, bước vào phòng mình.