Chương 4

Nếu nghe ai nói rằng mình sống đến hai mươi ba tuổi mà chưa một lần ăn cháo thì đừng vội chỉ vào mặt người ta mà phán xét rằng họ nói xạo vì có thể người vừa nói với bạn là Winner. Quả thật đây là lần đầu tiên trong đời có người nấu cháo cho cô ăn.

Mân mê tô cháo nóng hổi nghi ngút khói trên tay, đôi mắt vốn ngàn năm lờ đờ kia loáng thoáng sáng lên vẻ thích thú. Một niềm vui thích đầy trẻ con.

Đăng nhận ra biểu hiện đó trên gương mặt nhợt nhạt thiếu sức sống của Winner. Đôi mắt sau cặp kính dịu dàng trao về phía cô cái nhìn đầy yêu thương trìu mến.

“Em ăn đi không cháo nguội hết bây giờ. Anh sẽ không đút cho em đâu nên đừng có đợi. Trong thời gian em ăn, anh sẽ thu dọn hành lí giúp em.” – Đăng chun mũi, nói với Winner như đang dỗ dành con nít.

“Thu dọn hành lí?” – Giọng Winner khẽ run lên dù trong phòng không lạnh.

“Chẳng phải họ muốn đuổi em đi sao? Anh sẽ thu xếp cho em một chỗ ở.” – Đăng bình thản lật dở quyển sách duy nhất trong phòng Winner, đó là một cuốn tiểu thuyết có tên “không nơi nương tựa”.

“Em không đi!” – Tiếng Winner gằn lên đầy cương quyết.

Đặt cuốn tiểu thuyết xuống, Đăng đi đến ngồi cạnh giường, đôi mày kiếm nhíu sát lại, ánh mắt đen đầy thắc mắc.

“Ở nơi này có người em yêu thương, em không đi đâu hết.” – Winner nói chắc như đinh đóng cột, giọng cương quyết.

Không một ai nhìn thấy phía sau cặp kính kia, đôi mắt đen sâu thẳm như hồ nước đêm đen của Đăng khẽ động. Có một nỗi đau vừa nhảy vào vùng vẫy bơi lội trong đó. Nó khiến sự điềm tĩnh bất di bất dịch không còn nữa.

Hóa ra trái tim cô từ lâu đã mang đi cất, để dành cho một người khác. Đăng thẫn thờ! Nỗi đau không còn chìm trong mắt anh nữa, mà chính anh đang chìm trong nó.

“Thế em có cách nào để ở lại không?” – Nhận ra thái độ mình quá lộ liễu, Đăng cố tỏ ra bình tĩnh.

“Em sẽ đến thăm một vài người.” – Winner gằn giọng, đôi mắt luôn mờ nhạt như có khói có sương nay sáng lên một sự quyết tâm. Cô không thể trở về nơi đó để nộp mạng, càng không thể đi khỏi đây. Cô đã mất người ấy một lần, cô sẽ không để vụt mất thêm một lần nào nữa.

*

Có một điểm mâu thuẫn rất lớn của con người đó là họ sống như sẽ không bao giờ chết và rồi chết đi như chưa bao giờ sống. Họ gần như không nghĩ tới cái chết cho đến khi nó gần kề. Nhưng chung quy là họ sợ chết.

Winner là người hiểu rõ cái cảm giác ngồi xem sự sống và cái chết chơi một canh bạc thắng thua nó như thế nào. Vì thế cô chọn đánh vào điểm yếu của con người.

“Con dao này do một nghệ nhân Nhật Bản làm ra. Chất liệu làm thành nó là gốm và nó vô cùng sắc. Không cần đến lần cắt thứ hai.” – Siết chặt nắm tóc của người đàn ông mập lùn trong tay mình, Winner kề sát hơn con dao bằng gốm vào cổ ông ta.

“Cô… cô muốn làm gì? Tôi sẽ báo cảnh sát.” – Người phụ nữ mặc váy hoa hoảng sợ trệu trạo chạy đến bên bàn điện thoại.

“Bà cứ gọi đi. Bà gọi xong thì tôi cũng cắt xong cổ chồng bà rồi.” – Winner nhếch môi cười lạnh, nụ cười nhợt nhạt đầy thách thức. Để chứng minh, cô ấn con dao lên cổ người đàn ông. Từ đó một dòng máu đỏ chảy xuống, thấm ướt một khoảng chiếc áo sơmi xanh da trời ông ta đang mặc.

Cảm giác đau và xót truyền đến làm ông ta bắt đầu van xin: – “Cô muốn gì? Tiền thì để vợ tôi đi lấy. Đừng làm bậy!”