Chương 4: Đội thám hiểm

Đội thám hiểm vượt qua hết ngọn núi ngọn núi khác, mải miết đi về hướng Bắc mấy ngày liền, dần đến gần lưu vực sông Kim Sa. Lão Tôn nói với Vương Uy, họ ngờ rằng năm xưa Thomas đã đi dọc theo sông Kim Sa, tiến vào vùng núi tuyết Cách Lạp Đơn Đông, vì trước khi xuất phát Thomas đã thu thập, nghiên cứu rất nhiều tài liệu về vùng này.

Dọc đường, Vương Uy quan sát nhóm người này phát hiện về danh nghĩa Dương Hoài Ngọc là trưởng nhóm, nhưng khi gặp những vấn đề lớn cần quyết định đều phải được lão Tôn gật đầu mới xong.Vương Uy vẫn âm thầm để ý lão Tôn, thấy lão là kẻ lão luyện giang hồ, tâm tư thâm trầm, mạng của anh, Ngoẹo và Ngọng đều nằm trong tay lão, chỉ cần lão lắc đầu thì cả ba đừng hòng giữ được tính mạng.

Đội thám hiểm men theo vách đá cheo leo bên bờ sông Kim Sa, đi suốt ngày đêm ngược lên thượng nguồn, chẳng bao lâu đã đến dãy núi Đường Cổ Lạp.

Vương Uy đứng trên đỉnh núi nhìn về phía trước, thấy trước mặt là cả một thế giới mênh mông trắng xóa mà đỉnh núi tuyết là chiếc ô khổng lồ xòe rộng, che kín những đỉnh núi san sát điệp trùng trong tầm mắt.

Lúc này đương độ vào đông, một cơn gió thổi qua cũng phủ mờ cả đất trời, sau đó ít lâu là tuyết đổ. Đội thám hiểm bước thấp bước cao giữa cơn mưa tuyết, gió mỗi lúc một lớn, hễ ngẩng đầu lên là bị tuyết táp vào mặt. Ngoẹo và Ngọng dìu nhau đi khóa đuôi, Vương Uy vừa đi vừa buồn bực trong lòng, dần dà anh cũng chậm lại, tụt lại phía sau.

Thấy Vương Uy đi tới, Ngọng hết sức xúc động, để lão Tôn khỏi nghi ngờ, dạo này Vương Uy cố tình xa lánh Ngoẹo và Ngọng, phần lớn thời gian anh đành để nói tào lao với lão Tôn và Dương Hoài Ngọc.

Ngoẹo tương đối nhanh nhạy, hiểu ngay ý Vương Uy, trong khi Ngọng chưa đến lúc nguy cấp thì ngốc nghếch hơn ai hết, thấy Vương Uy cố tình lờ mình đi, anh ta ấm ức vô cùng. Đã vài lần Ngọng xung đột với các thành viên trong đội thám hiểm, buộc lòng Vương Uy phải giũa cho anh ta một trận.

Thấy Vương Uy đi tới, Ngọng ngọng nghịu:

-Thưa… thưa… chỉ huy…

Vương Uy vỗ vỗ vai anh ta, Ngọng vui lắm, bèn hạ giọng:

– Thưa… thưa chỉ huy, em nói với chỉ huy một việc…

– Đồ con rùa, có chuyện gì mà úp úp mở mở thế? – Vương Uy nói.

– Em… em… hình như vừa thấy Nhị Rỗ. – Ngọng thưa.

Lòng Vương Uy trầm xuống, thầm lấy làm kinh ngạc. Vùng rừng núi hoang vu giáp giới giữa Xương Đô và A Bối cách núi Đường Cổ Lạp đến mấy trăm cây số, cho dù Nhị Rỗ chưa chết cũng không thể đi theo họ tới đây được.

Vương Uy liếc nhìn Ngoẹo đang đi bên cạnh Ngọng, thấy ánh mắt anh ta vừa sợ hãi vừa ngơ ngác, rõ ràng cũng nghe hết những lời Ngọng nói.

Ngỡ rằng Ngọng ngớ ngẩn nói lung tung, Vương Uy ra sức vỗ vỗ vào mặt anh ta, nhưng Ngọng chỉ lúc lắc đầu, trịnh trọng nói:

– Thưa… em nói thật đấy ạ!

Bấy giờ Dương Hoài Ngọc đằng trước đột ngột ngoảnh lại nhìn đầy nghi hoặc, Vương Uy chẳng chịu lép, liền trợn mắt với cô ta, Dương Hoài Ngọc lập tức nín lặng quay đi. Để cả đội thám hiểm khỏi chú ý, Vương Uy đưa mắt cho Ngoẹo, ra ý bảo Ngoẹo gạn hỏi Ngọng cho rõ ngọn ngành, còn anh ta giả bộ tán hươu tán vượn với Ngoẹo và Ngọng một hồi rồi rảo bước vượt lên trước cùng đội thám hiểm, tiếp tục leo lên đỉnh núi. Màn đêm buông xuống, gió tuyết mỗi lúc một lớn, khiến mọi người khó mà đứng vững, đội thám hiểm di chuyển hết sức chật vật.