Chương 4 – Dương Châu xuất ác nhân. Nam kinh hồng diện tử

Bọn họ rút lui thì đám giang hồ áo vải hai phủ Hứa Xương, Từ Châu cũng đi theo. Thế là mọi người ùa cả ra, chẳng còn sót lại một mống nào. Đại hội Chiêu Anh tan nát.

Đào Hoa cung chủ giận điên người nhưng đang thọ thương nên chẳng dám sính cường, lão nuốt giận đi vào trong trị thương. Đã có kế hoạch từ trước, Thanh Long Trảo Đặng Tân Dụ đưa hơn trăm cao thủ hai phủ về nơi trú ngụ. Còn Sơn Đông Tử Phòng dẫn bọn Hỏa chân nhân đến một toà sơn trang rất kín đáo cách Đào Hoa cung mười hai dặm.

Sau ba ngày phục dược, Chính Lan hồi tỉnh, mỉm cười:

– Mạng ta rất lớn, chẳng thể chết được đâu, các nàng đừng khóc nữa.

Hỏa chân nhân cằn nhằn:

– Nếu phút chót ngươi không dùng Qui Tức Bảo Tâm Đại Pháp phong bế kinh mạch toàn thân thì giờ đây đã ra ma rồi. Thang Chí Quân đã luyện Huyết Ảnh Ma Công đến mức chót, lại thêm Đào Hoa Mê Hồn chưởng rất độc địa, nếu là bần đạo cũng không đỡ nổi.

Chính Lan gượng cười:

– Tiểu tế đã có một kỳ nhân như thúc phụ ở bên cạnh, lẽ nào lại chết được?

Hỏa chân nhân khoan khoái trong lòng nhưng ngoài mặt giả vờ trách móc:

– Đừng nịnh hót cho uổng công. Bần đạo chẳng phải một lão già nhẹ dạ đâu.

Tử Quỳnh giận dữ nói:

– Cũng vì thúc phụ và Tố Bình biểu muội mà mới ra cớ sự này. Chính Lan mà có mệnh hệ gì, điệt nữ sẽ bắt đền thúc phụ đấy.

Tây Môn Nhỉ chỉ có hai anh em nên rất thương yêu cô cháu gái mồ côi này. Lão cười hề hề đáp:

– Chính Lan đã chết đâu mà tiểu nha đầu đã ăn vạ. Gã còn phải cảm ơn ta đã se duyên cho gã với Kính Hồ Tiên Cơ nữa đấy.

Ba nữ lang nhìn lão với ánh mắt sắc như dao. Chu Thục Nghi dấm dẳng:

– Chân nhân nhắc đến việc ấy chỉ khiến bọn tiện nữ thêm lộn ruột.

Kính Hồ Tiên Cơ run rẩy nói:

– Nếu ba vị không dung nạp, Uyển Như tôi chẳng dám van xin.

Nàng quì xuống bên giường, nắm tay Chính Lan nghẹn ngào:

– Tiện thiếp thân phận bọt bèo, chẳng dám chung thuyền với họ. Xin vĩnh biệt tướng công, trở về Tô Châu với song thân, mong chàng bảo trọng.

Chính Lan mỉm cười thê lương:

– Nếu nàng không xứng đáng làm vợ ta, thì ta cũng chẳng xứng đáng làm chồng của ba mỹnhân ấy.

Dứt lời, uất khí công tâm, chàng hộc ra một vòi máu rồi chết lịm. Các nàng kinh hãi khóc ròng, xúm đến lay gọi. Hỏa chân nhân động nộ quát mắng:

– Đúng là một lũ đàn bà lòng dạ hẹp hòi, ba vợ hay năm vợ thì nào có khác gì nhau? Mau xê ra cho ta cứu tỉnh Chính Lan.

Bốn nàng vội tránh sang bên, đứng sụt sùi. Chỉ riêng Tiểu Linh Thố hiểu ý phụ thân. Chân Nhân đã quyết chí chọn Chính Lan làm rể nên mới nói thế. Ba cộng một bằng bốn, lão nói năm là có ý nhét nàng vào. Tây Môn Tố Bình thoáng đỏ mặt nhưng lòng rất sung sướng. Tây Môn Nhỉ xoa bóp huyệt đạo một lúc thì Chính Lan tỉnh lại. Chàng chua chát hỏi Uyển Như:

– Nàng vẫn chưa đi sao?

Trại Tây Thi vội nói:

– Bọn thiếp đều yêu mến Tiêu đại thư, đâu thể để nàng đi được. Lúc nãy Chu hiền muội chỉ muốn đùa cợt chân nhân, không ngờ Tiêu đại thư lại hiểu lầm.

Chu Thục Nghi cũng tỏ vẻ hối lỗi:

– Biểu ca, tiểu muội thề sẽ không ghen nữa.

Chính Lan hài lòng bảo:

– Nay cửu phụ đã gả nàng cho ta, chẳng lẽ không gọi được một tiếng tướng công.

Thục Nghi sung sướng và hổ thẹn chẳng nói lên lời. Tử Quỳnh ôm Kính Hồ Tiên Cơ thủ thỉ: