Chương 4: Gia chiến

Cô ấy là Nanna, Balder cần gì đến Skadi?

Ngô Minh Hy về đến nhà đã thấy cha mẹ mình ngồi chờ sẵn. Tâm trạng vẫn không tốt nên anh chỉ khẽ gật đầu chào, toan đi lên phòng mình, vừa lúc giọng cha anh vang lên:

“Hôm nay con nhất định phải tỏ thái độ như vậy sao?”

Minh Hy đứng khựng lại, xoay người nhìn về phía cha mẹ mình.

“Nếu không, theo cha con phải làm gì? Vui vẻ háo hức bàn luận về cuộc hôn nhân mình không hề mong muốn sao?”

“Gia Ái rốt cục có cái gì không tốt? Nó vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn lại giỏi giang. Con…”

“Quan trọng nhất là nhà cô ta rất giàu có. Đúng không cha?” Giọng Minh Hy đầy nhạo báng.

“Hy à. Đừng nói vậy chứ?” Mẹ anh lên tiếng khuyên ngăn.

“Phải. Vậy thì sao?” Ông Hoàng lớn tiếng nói. “Con không phải không biết xưa nay Gia Ái rất được lòng ông nội. Chỉ cần con cưới con bé thì sau này chúng ta không cần lo lắng về chú con nữa. Ông nội cũng sẽ vì vậy mà giao hết tập đoàn cho con.”

Minh Hy bật cười chua chát. Hôn nhân của anh phải xây dựng trên lợi ích tiền bạc. Anh muốn thành công thì phải lấy hạnh phúc cả đời ra đánh đổi. Vậy cần gì học hành hay nỗ lực phấn đấu.

“Con sẽ tự giành lấy bằng năng lực của bản thân. Không cần dùng tới cách này.”

“Năng lực? Mày có năng lực gì? Từ nhỏ đến lớn đều là do tao bỏ tiền ra nuôi mày. Mày có tư cách nói mấy câu này à?”

“Vậy ra đây là lý do cha nuôi con sao? Để con đi tranh đoạt quyền lợi cho cha? Để đối đầu với chú út?”

Cha Minh Hy lúc này trên gương mặt hằn rõ sự giận dữ:

“Sao mày không nghĩ đến bà nội mày? Chính vì mụ vợ bé đó mà bà buồn tủi đến bệnh nặng qua đời. Con hồ ly tinh đó còn sinh ra đứa con hoang để giành của với nhà này. Bây giờ chỉ cần mày chịu kết hôn, bà nội mày nhất định sẽ được an ủi. Tao cũng đỡ phải uất hận. Chỉ có như vậy mà mày cũng không đồng ý, còn ở đó cãi lý với tao? Tao thật không biết sao lại sinh ra đứa con như mày.”

Không khí lúc này càng lúc càng căng thẳng, Minh Hy tức tối đáp:

“Con dĩ nhiên biết nỗi khổ của bà nội. Nhưng bà chắc chắn sẽ hiểu cho con. Không giống như cha, mang con trai mình ra để trao đổi.”

Ông Hoàng tức giận đập mạnh xuống bàn đứng dậy.

“Mày đừng có viện cớ. Chứ không phải vì mày đã mang một đứa con gái từ Anh về đây à? Mày không chịu kết hôn vì muốn cưới con bé đó chứ gì? Để tao nói ày biết. Hoặc là mày ngoan ngoãn đính hôn với Gia Ái, còn nếu không… tao sẽ giúp mày tiễn con bé đó đi. Nhớ! Tao nói được làm được.” Ông nói xong thì bỏ về phòng.

Tiếng đóng cửa vang lên nhói tai. Đôi bàn tay Minh Hy nắm chặt trong một giây rồi đấm mạnh vào tường. Bà Ngọc mẹ anh thấy vậy lập tức chạy đến xem con trai mình.

“Hy! Sao con lại tự làm bị thương mình! Con phải hiểu cha cũng chỉ muốn tốt cho con. Ông ấy không muốn con phải tính toán tranh giành với nhà vợ bé như ông ấy thôi. Hơn nữa, mẹ cũng thích Gia Ái. Rốt cục con bé có gì không tốt mà con nhất định phải phản đối chứ?”

Giọng Minh Hy trầm ngâm:

“Không tốt? Cái không tốt chính là cuộc hôn nhân này. Từ nhỏ đến lớn, bất kể con đi đâu, học trường nào cha mẹ đều sắp xếp cho Gia Ái ở bên cạnh con. Bảo con rằng nhất định phải tốt với cô ấy, vì như vậy mới có thể đối đầu với nhà chú út. Hai người có biết con cảm thấy ngột ngạt thế nào không? Cha mẹ chỉ nghĩ ình, vậy còn Gia Ái? Kết hôn với một người không yêu mình liệu cô ấy có được hạnh phúc? Chính vì lý do này mà con phải đối xử với cô ấy như vậy. Con không muốn Gia Ái cũng thành một quân cờ trong cuộc chiến của gia đình mình.”

Anh nói xong thì bỏ ra ngoài, để mặc tiếng gọi của mẹ mình.

————————————————–

Sáng thứ hai, Gia Ái mặc trên người bộ trang phục công sở chỉnh tề cùng trưởng phòng kinh doanh của An Vĩnh đến ra mắt các đồng nghiệp. Từ hôm nay cô sẽ là nhân viên ở đây. Sau màn giới thiệu, hầu hết mọi người đều tỏ vẻ vui mừng chào đón cô, đặc biệt là phía nam giới. Gia Ái được phân ột bàn gần cửa sổ. Vừa ngồi xuống thì mấy đồng nghiệp đã đến vây quanh cô hỏi han.

“Chào em! Chị tên là Thành Tâm.” Một nhân viên nam lên tiếng.

Nét ngạc nhiên của Gia Ái chuyển nhanh thành nụ cười hòa nhã, cô gái ngồi gần cô giải thích:

“Đừng lấy làm lạ. Anh ta xưa nay là vậy đó. Phòng này ai cũng gọi là Tâm thôi. Chị tên Hồng, em nhìn trẻ vậy chắc là sinh viên mới tốt nghiệp hả?”

“Dạ phải!” Gia Ái trả lời.

“Tâm hình như thấy em ở đâu rồi, nhưng Tâm nhớ hông có ra. Mà thôi, lát nữa em cùng đi ăn trưa với tụi này đi. Chị em mình làm quen luôn.”

Gia Ái nghe vậy liền vui vẻ đồng ý. Tâm trạng cô tốt hơn nhiều, Gia Ái vốn rất thích xây dựng tình thân hữu.

Ngày đầu tiên đi làm nên cũng không có nhiều việc, cô chỉ chủ yếu đi photo tài liệu dùm những đồng nghiệp ở đây. Khoảng thời gian còn lại Gia Ái dành để ngồi xem mọi người làm việc. Đến giờ nghỉ trưa, cô cùng bốn đồng nghiệp đến nhà ăn dùng bữa. Thầm cảm thấy bản thân rất may mắn vì gặp được những người thân thiện như vậy.

“Tâm mới nghe được chuyện này. Mấy đứa có biết con gái của ông chủ không? Nghe nói là sắp đính hôn với người thừa kế bên Trung Dương đó.”

“Thiệt hả? Mà nói thiệt ông chủ công ty mình giấu con hay ghê. Tui vô đây năm năm rồi chưa bao giờ thấy cô tiểu thư đó, mà những người khác hình như cũng không biết mặt luôn.” Hạnh Hoa nói.

Chị Hồng gật đầu tán thành ngay:

“Ừ thì đó. Có người còn nói chắc tại con gái ông chủ xấu dữ lắm nên ổng giấu luôn. Vậy thì hơi thiệt thòi cho cậu Minh Hy kia rồi, đẹp trai dữ dội vậy mà.”

“Mọi người gặp người tên Minh Hy đó rồi sao?” Gia Ái cẩn trọng hỏi.

“Cần gì gặp. Báo có đăng mà. Để coi… những người thừa kế triển vọng của các doanh nghiệp lớn. Hôm bữa Tâm có đọc bài báo đó, mấy đứa này cũng coi hết rồi.”

Sau cái gật đầu đồng ý của những người khác, Gia Ái hỏi lần nữa:

“Họ nói sao ạ?”

“Thì đại khái là khen cậu ta tài giỏi. Mà dù sao cũng là được hưởng tài sản của gia đình. Theo chị thì phó tổng giám đốc công ty mình vẫn giỏi hơn, anh ấy là tự bản thân đi lên. Đẹp cũng không thua.” Chị Ngọc Bích gật gù đáp.

“Ái Ái mới vô hổng biết đó thôi. Con gái ở An Vĩnh ai cũng mê tổng giám đốc. Bao gồm cả Tâm.” Thành Tâm nói rồi cười khúc khích, không hề để ý những biểu hiện mang nghĩa “hết thuốc chữa” xung quanh.

Gia Ái chỉ khẽ mỉm cười, cô không quan tâm nhiều đến việc này. Xưa nay ngoại trừ Ngô Minh Hy cô chưa từng để ý đến người khác giới nào. Cho dù ngoài kia là cả một khu rừng thì Huỳnh Gia Ái chỉ cần một cây xanh.