Chương 4 – Mưu kế

Thứ 7, quả nhiên Hạ Hà Tịch giữ hẹn, cùng lên núi với bà mối. Châu tài nữ đã về quê từ hồi thứ 6, chờ hai người họ tới.

Theo lời Châu tài nữ, núi Bất Thanh là khu du lịch mới được phát triển nên đường xá vẫn chưa được hoàn thiện lắm, vì thế Tô Tiểu Mộc đề nghị hai người sẽ đi xe bus tới đó. Bà mối lấy cớ sợ đồng chí Hạ Hà Tịch lái xe mệt, thực ra là bà mối sợ chết.

Nhưng hình như biết bà mối sợ chết nên ông trời càng thích gây khó khăn. Hai người lên xe được nửa tiếng thì trời đổ mưa như trút nước. Trong phút chốc, mấy từ xui xẻo như lở đá, lở đất, lũ quét, vân vân và mây mây cùng nhau xuất hiện trong đầu bà mỗi. Thế nên sau khi Hạ Hà Tịch xử lý hết công việc thì thấy bà mối ngồi bên cạnh đang mặt mày đau khổ gửi tin nhắn.

Hạ Hà Tịch nhướn mày: “Em ngoài cái “Siêu thị đàn ông” ra còn mở cửa hàng giặt là quần áo đúng không?”

“Hả?”

“Trời mưa sợ quần áo không khô à? Không thì sao mặt mày cứ nhăn nhó thế?”

Tô Tiểu Mộc lắc đầu, nghĩ ở trên xe bus mà nói ba từ “tai nạn xe” thì rất xui xẻo, bèn “khéo léo” đáp lại: “Em gửi tin nhắn cho anh cả, nói cho anh ấy biết mật mã tài khoản ngân hàng, nếu em thực sự xui xẻo, vì một lần làm mối mà chết, anh cả nhất định phải rút tiền trong tài khoản ngân hàng, còn bảo hiểm thân thể của em chắc cũng được bồi thường 1 khoản.”

Hạ Hà Tịch nghe xong chẳng mảy may kinh ngạc vì cái nỗi lo bò trắng răng của Tô Tiểu Mộc, bình thản nói: “Mật mã tất cả các thẻ đều giống nhau à?”

Bà mối nặng nề gật đầu, đang định nói gì đó thì nghe Hạ Hà Tịch khẽ đọc một dãy số, cô tròn mắt kinh ngạc.

Hạ Hà Tịch thấy bà mối mắt chữ O mồm chữ A nhìn mình, khẽ nhếch môi rồi giở tờ báo ra trước mặt, khẽ nói: “Xin lỗi, vừa nãy nhìn thấy nội dung tin nhắn của em. Thế nên… em phải cẩn thận không lại bị anh phát hiện sổ tiết kiệm và thẻ ngân hàng để ở đâu đấy!”

Tô Tiểu Mộc nghe thế thì càng căng thẳng, hai tay ôm chặt cái túi trước ngực, nói: “Hạ Hà Tịch, anh đúng là đồ vô liêm sỉ!”

“Nói hay lắm!” Hạ Hà Tịch nghe thấy vậy, mắt nhìn tờ báo, nói: “Có vô liêm sỉ hơn thế cũng không bằng bà mối Tô em được.”

Bà mối chớp chớp mắt, huých khuỷu tay vào Hạ Hà Tịch, nói: “Anh nói đi, sao lần này anh lại đồng ý lên núi?” Nếu như trước đây, không phải đồng chí Hạ kiêu ngạo, kì quặc phải trải qua đủ các hình thức dạy dỗ mới ngoan ngoãn phục tùng mệnh lệnh sao?

Nghe thấy thế, Hạ Hà Tịch thở dài, gỡ kính xuống, nhìn bà mối chằm chằm: “Dù anh không đồng ý, không phải em sẽ có biện pháp bắt anh phải đồng ý sao? Ví dụ như là… chuyện xem mắt này.”

Nói tới đây, bà mối giật mình, bật cười thành tiếng.

Ừm… Nói tới sự bắt tên họ Hạ nào đó đi xem mắt, đúng là nỗi khổ không nói lên lời của bà mối Tô. Lúc ấy, bà mối quen Hạ Hà Tịch chưa được bao lâu, thông tin đầu tiên nhận được là từ ông anh hai Tô Cẩm Trình, nhưng dù thế cũng đủ khiến Tô Tiểu Mộc động lòng.

Hạ Hà Tịch, giới tính: nam, tuồi:…, tình trạng hôn nhân: độc thân, trình độ: tốt nghiệp thạc sĩ chuyên ngành quản lý kinh tế đại học A. Tuổi còn trẻ đã ngồi lên vị trí giám đốc chi nhánh của một trong năm trăm công ty lớn nhất thế giới. lương mỗi năm… ấy, theo điều tra của Tiểu Mộc, lương tháng của con mồi này không hề thấp. Có nhà, có xe, lại đẹp trai, nho nhã, hào hoa, lịch sử… Quan trọng nhất, ngay cả người luôn tránh xa đàn ông như Tô Tiểu Mộc cũng không thể không thừa nhận, đồng chí Hạ có đôi mắt rất sáng, rất đẹp, rất dịu dàng, sâu lắng như hồ nước. Lấy một ví dụ vô cùng chân thực, nếu gã đàn ông khác nhìn chằm chằm vào bạn, bạn sẽ thấy hắn ta là một tên háo sắc, lưu manh, nhưng nếu người đó là Hạ Hà Tịch thì… Bạn gái à, bạn hiểu đấy!