Chương 4 – Mỹ nhân

Xe ngựa dừng lại trước cửa Lạc Ngọc phường lần nữa, tâm trạng tôi đã khác trước, lần này tôi bước vào Lạc Ngọc phường với tư cách chủ nhân.

Sáng sớm, lúc mới biết sự sắp đặt của Thạch Thận Hành, tôi thậm chí còn hoài nghi có phải y cố ý trêu chọc tôi không, nhưng nhìn vẻ mặt thản nhiên của y, tôi không nhận ra chút ác ý nào.

Cửu gia thấy tôi nhìn Thận Hành chằm chằm, bèn cười nói: “Cô yên tâm đi đi! Chuyện này là lão Ngô đề nghị với Thận Hành, chắc hẳn đã báo cho Hồng cô rồi, sẽ không làm khó cô đâu.” Lại nói với Thận Hành: “Lão Ngô mấy năm nay, ngày càng giỏi thói lươn lẹo.”

Thận Hành chỉ khom người, Cẩn Ngôn lại tỏ vẻ hơi bực mình, Thiên Chiếu vừa uống trà vừa khề khà nói: “Mấy năm nay hắn cũng vất vả lắm, ôm một bụng khổ cực mà không nói được.”

Tôi còn đang nghĩ lại chuyện sáng sớm, tùy tùng của Ngô gia đã nhanh chân đến đập cửa. Cửa lập tức mở ra, Hồng cô trang điểm lộng lẫy, nụ cười như hoa, hành một lễ vấn an Ngô gia và tôi. Tôi vội bước tới đỡ bà ta dậy: “Hồng cô đừng trách muội được không? Muội cũng thật không lường được chuyện sẽ thế này.”

Hồng cô cười nói: “Ta đâu phải người hồ đồ, hôm nay ta vẫn có thể ăn mặc lộng lẫy đứng chân trong thành Trường An, có gì mà phải oán nào?”

Ngô gia nói: “Sau này hai người phải giúp đỡ nhau quản lý phường hát này cho tốt, ta còn phải xem các tiệm khác, đi trước đây.” Nói xong liền dẫn người đi luôn.

Hồng cô dẫn tôi tới khu nhà sau dùng để ăn ở trước: “Ta đã thu xếp dọn dẹp căn phòng gần chỗ ta nhất, trong phường hát thường hay xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thỉnh thoảng muội không thể quay về Thạch phủ thì cũng có chỗ nghỉ ngơi, sau này thiếu cái gì, muội cứ nói với ta.” Tôi gật đầu cảm ơn.

Chúng tôi vào phòng, Hồng cô chỉ chồng thẻ tre trên án thư: “Sổ sách năm trước đều ở đấy.” Tôi hỏi: “Song Song đã đi thật rồi à?”

Hồng cô thở dài, ngồi xuống giường: “Đi rồi, không chỉ ả bỏ đi, còn kéo theo cô bạn thân Linh Lung nữa. Tiểu Ngọc, cái gánh trên vai muội không nhẹ đâu! Nói thật, nghe Ngô gia nói muội sẽ đến, trong lòng ta còn mừng thầm, vì nghĩ dù gì muội cũng là người được chủ nhân thu xếp đến, coi như ta đã tìm được một cây đại thụ để dựa vào rồi.”

Tôi bây giờ mới ngẫm ra phần nào nguyên nhân tại sao lúc sáng sớm Cửu gia nói lão Ngô “lươn lẹo”, phỏng chừng tôi không chỉ giúp Ngô gia giải quyết một vấn đề khó khăn, mà còn phải giúp y thu dọn cục diện rối rắm này, hay là y đang muốn kéo luôn cả đám người Thận Hành xuống bùn? Cửu gia phó mặc các phường hát tự sinh tự diệt, lão Ngô muốn lợi dụng tôi để xoay chuyển cục diện đang đi xuống của các phường hát, chắc chắn không phải vì tán thưởng năng lực của một tiểu cô nương như tôi, chẳng qua là y xem trọng quan hệ của tôi và Cửu gia mà thôi.

Chỉ sợ kết quả sẽ khiến y thất vọng. Cửu gia rõ ràng đã coi chuyện này như một trò chơi, để tôi nghịch thử mà thôi. Nhưng mà, mục đích cuối cùng của tôi và lão Ngô lại giống nhau, đều muốn Thạch phảng tốt lên, có thể “lợi dụng” lẫn nhau.

“… Song Song, Linh Lung đi rồi, các cô nương khác đều chỉ bình thường, không thể nổi lên được. Phương Như khá đấy, nhưng tâm tư không đặt ở đây, ca múa vô hồn, kỹ nghệ giỏi mấy cũng có hạn. Chúng ta cứ thế này cũng có thể sống qua ngày, nhưng ta đoán chừng tâm tư của muội ắt hẳn không chỉ muốn kiếm tiền ăn tiền tiêu, theo muội thấy, sau này thế nào thì tốt?”