Chương 4 – Tội lỗi

Dũng định thần tiến tới và đưa thẻ công an của mình ra trước mặt hai người cảnh sát. Sau đó hắn quay lại nhìn mọi người và đưa cao chiếc thẻ công vụ của mình lên trên cao nhằm cho mọi người trông thấy. Sau đó hắn nói mạnh bạo :

– Tôi là công an điều tra của Tỉnh. Xin tất cả bà con, hãy nhanh chóng di chuyển ra ngoài để giữ nguyên vẹn hiện trường cho tiện công tác điều tra. Mọi hành động chống đối đều bị truy cứu trách nhiệm. – Hắn nghiêm nghị. Ánh mắt ánh lên sự cương quyết. Sau đó hắn nhìn một nhóm thanh niên đang lố nhố :

– Xin nhờ mấy anh giúp dùm, cố gắng đừng để ai vào bên trong này nữa…Xin mời bà con nhanh ra ngoài dùm – Hắn nghiêm nghị nhắc lại. Lúc này, trong đám đông cũng có vài người lớn tuổi mở lời khuyên mọi người ra ngoài. Trong tâm lí chung của đám thị dân hiền lành và chất phát này thì ngoài hiếu kì ra thì họ cũng chẳng muốn dính vào việc chính quyền, việc của công an làm gì. Chỉ tội rắc rối, phiền thân. Cho nên khi nghe Dũng xưng là công an Tỉnh thì họ cũng không muốn cà cưa. Đám đông bắt đầu tản mác ra ngoài sân. Nhưng sự hiếu kì không dứt, chốc chốc lại ngó vô nhà và xì xào bàn tán. Bên trong căn nhà lúc này còn lác đác vài người. Lúc này, Dũng ngồi xuống đưa tay dìu người đàn bà trạc tuổi mẹ mình , khuôn mặt bơ phờ, đôi mắt đỏ ngầu nước mắt cứ dàn dụa ,đang nằm vật vã khóc lóc và thều thào đứt quãng :

– Đừng bỏ…mẹ…Tân ơi! Hu hu hu . Tân ơi!…Con ơi…

– Xin cô bình tĩnh và bớt đau lòng – Hắn nghĩ đến hình ảnh của mẹ mình hôm em trai hắn chết và cảm thấy như đồng cảm với cảm giác lúc này của người đàn bà. Vài người gần đó đi tới đỡ người đàn bà và dìu tới chiếc giường gần đó. Có lẽ họ là người thân của gia đình, mắt ai cũng đỏ ngầu và sưng mọng. Khuôn mặt ánh lên vẻ sầu não đến nao lòng. Hắn kìm nén xúc động đang trào dâng và nhìn xung quanh một lượt… Bình đang đứng thẫn thờ nhìn vào đám người nơi mẹ Tân đang vật vã khóc lóc như lịm đi. Hắn không nói gì, quay qua nhìn bạn mình rồi nhìn hai người công an đang đứng đó. Một bầu không khí ngột ngạt đến khó chịu. Dũng liếc nhìn xác nạn nhân và chợt hỏi :

– Các anh là cán bộ của xã à?