Chương 4: Vừa ngốc nghếch lại vừa hay khóc

Mặc Yểm mở to mắt, nhìn thấy đúng là một cảnh đẹp không ngờ — thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của tiểu hồ ly, được bọc trong áo khoác ngoài màu đen rộng thùng thình của hắn, dưới cổ áo màu đen lộ ra cả một khoảng lớn da thịt tuyết trắng, bộ ngực sữa đẫy đà nửa kín nửa hở, cần cổ mảnh khảnh. Màu áo đen càng góp phần làm nổi bật làn da trắng mỏng bên dưới, như trân châu trắng muốt vùi trong gấm vóc đen, tản ra ánh sáng dịu nhẹ.

Quả nhiên là tiểu hồ ly quyến rũ trời sinh, dù không chủ tâm câu dẫn, cũng khiến người ta phải chết mê chết mệt!

Bạch Bạch ra sức đẩy mạnh Mặc Yểm, đột nhiên như thể hoàn toàn không tìm được lực trọng tâm, còn chưa kịp giật mình, thì thân thể đã không khống chế được mà ngã về phía trước, vào trong lòng Mặc Yểm.

« Hồ ly ngốc, đừng lộn xộn! Ngoan ngoãn ngủ một giấc với ta, tâm trạng ta thấy tốt, rồi cũng sẽ trả lại quần áo cho ngươi. » Mặc Yểm cảm thấy như mình đang bắt nạt trẻ con, nhưng liếc mắt nhìn xuống hai đồi tuyết nõn nà đang tì lên ngực mình, a …… Cũng không quá nhỏ.

Ánh mắt của Mặc Yểm quá mức xâm chiếm, bị hắn nhìn, Bạch Bạch toàn thân sợ hãi, giãy dụa định rời xa cái ngọn nguồn nguy hiểm này.

« Còn cử động nữa ta sẽ không khách khí với ngươi đâu. »

Giọng điệu rất bình thản, nhưng vì Bạch Bạch xuất thân từ loài động vật nhỏ có trực giác với nguy hiểm, nên vẫn có thể dễ dàng nhận ra trong lời nói chứa đầy ý tứ hàm xúc uy hiếp.

Nhẹ nhàng vuốt ve tiểu hồ ly bình tĩnh lại trong lòng, Mặc Yểm có chút tiếc nuối nghĩ : Con hồ ly ngốc này còn rất biết thân biết phận, không có lý do gì lại không nhân cơ hội này tạo ra cơ hội nha! Cứ thế đi!

Bạch Bạch ngoài phụ thân ra, chưa từng tiếp xúc gần gũi như thế với động vật giống đực. Mặc Yểm, đối với nàng mà nói, hoàn toàn là một người xa lạ, nàng rất sợ hãi mình không phản kháng được. Nhớ lại đại chưởng từ lòng bàn tay to lớn của hắn, thoáng cái đã phất ra nhanh gọn, càng làm cho nàng kinh hồn khiếp đảm.

Chỉ là thần kinh căng thẳng quá lâu, dần dần cũng sẽ giãn xuống. Hôm nay đối với Bạch Bạch mà nói, nàng đã phải chịu đựng đau đớn kinh hãi nhiều hơn cả so với mấy trăm năm cộng lại. Không thoát khỏi tinh thần mỏi mệt, cặp mắt to từ từ lim dim, rốt cục đã ngủ.

Trước khi rơi vào giấc mộng đẹp, điều cuối cùng nghĩ đến chính là, lồng ngực của người nam nhân này quá cứng chắc, không mềm mại thoải mái như của Lăng Thanh Ba, mùi hương cũng rất… kỳ quái, không giống mùi thơm của cơ thể Lăng Thanh Ba mang theo mùi son phấn thoang thoảng dịu nhẹ. Tuy vậy, dường như dựa vào cũng rất thoải mái, hương vị cũng không tệ…

Thật sự là một con hồ ly ngốc, ngu xuẩn đến đáng yêu !

Hắn nhớ lại những hồ tinh xinh đẹp quỷ quyệt mà mình đã từng quan hệ, so với nó, quả thực như là một loài sinh vật khác, hoàn toàn không có điểm chung, dù cho bề ngoài đều là xinh đẹp mê hoặc lòng người. Cái con hồ ly trong lòng so với những con đã từng thấy phải nói là còn xinh đẹp mê người hơn.

Con tiểu hồ ly này cái gì cũng đều không hiểu, càng tốt, hắn sẽ một tay dạy bảo nó trở thành tiểu vật cưng hoàn toàn hợp khẩu vị của mình, hoàn toàn thuộc về mình… Tâm tình Mặc Yểm càng tố t hơn lên, ôm lấy tiểu hồ ly thơm thơm mềm mềm trong lòng, mỉm cười rồi chợp mắt thiếp đi.