Chương 40

Đến ngân hàng xong, Nhâm Nhiễm kiên quyết không cần Gia Tuấn tiễn ra sân bay và bảo anh quay về xử lí việc trong công ty. Cô đón taxi ra sân bay, thời gian còn sớm, cô thở một hơi thật dài, bây giờ mới cảm thấy đau đầu, mũi cũng nghẹt đến khó thở.

Cô biết e rằng với trang phục mỏng manh của mình, không chịu được chênh lệch nhiệt độ của hai vùng nên đã bị cảm lạnh. Trước tiên, cô đến tiệm thuốc gần sân bay mua vài viên thuốc cảm, sau đó tìm một quán ăn nhanh ăn vội bát mì rồi tìm đến một băng ghế dài gần cổng lên máy bay ngồi xuống, đắp áo vest của Gia Tuấn vào người, nhắm mắt nghỉ ngơi. Bộ phận phát thanh thỉnh thoảng thông báo hành khách giờ lên máy bay, lúc đầu cô còn chú ý, sau thuốc phát huy tác dụng, cô nghe như không hiểu, ngồi gật gù.

Đột nhiên có một bàn tay vỗ nhẹ vào vai cô: “Đến giờ lên máy bay rồi.”

Cô loạng choạng mở mắt cám ơn thì đã sững sờ ngay, người ngồi cạnh cô lại là Trần Hoa. Anh bình thản nhặt áo vest trượt xuống đất đưa lại cho cô, sau đó đứng dậy đi về cổng lên máy bay.

Đầu óc Nhâm Nhiễm choáng váng nhìn dáng người cao to của anh, nghi ngờ mình sốt cao đến mức có ảo giác. Cô nhìn lại vé đăng kí, đích thực lên cổng này, bộ phận phát thanh lại nhắc nhở hành khách trong chuyến bay này nhanh chóng lên máy bay, Trần Hoa đã tự đi vào trong. Cô không còn thời gian nghĩ ngợi, vội xách cặp bước lên.

Vừa lên máy bay đã trông thấy Trần Hoa đang ngồi ở hạng ghế thương gia, cô vờ như không thấy, đi tiếp về khoang kinh tế phía sau tìm chỗ của mình, cô ngồi xuống – thắt đai an toàn – lại nhắm mắt tiếp, cô hi vọng thuốc cảm còn tác dụng, có thể tránh khỏi chứng bệnh sợ bay.

Cơn sóng ập đến khi trông thấy Trần Hoa đi chung một chuyến bay đã quét sạch công hiệu của thuốc.

Máy bay cất cánh, cô căng thẳng đến co rút toàn thân, hai tay đan chặt vào nhau. Máy bay đã lên đến độ cao nhất định và bay êm ả, nhưng cô vẫn chưa thoải mái lại được.

Một khăn tay nhẹ nhàng đặt vào trán cô, cẩn thận lau đi mồ hôi lạnh toát ra trên trán, cô giật mình mở mắt, phát hiện người đàn ông trung niên bên cạnh mình lúc cất cánh không biết biến thành Trần Hoa từ khi nào, anh đang nghiêng người nhìn cô, cô không có đường lui, may mà anh ngồi ngay lại tức khắc, lấy khăn ra và đưa cho cô bình nước.

“Thả lỏng người, uống chút nước.”

Cô cầm uống ừng ực, sau khi đặt bình nước xuống, bấn loạn hỏi: “Anh đến Hồng Kông ư?”

Lời vừa chấm dứt thì cô đã hối hận, ngồi trên chuyến bay thẳng tiến về Hồng Kông, đó đương nhiên là câu hỏi thừa thãi, nhưng Trần Hoa nghiêm túc gật đầu: “Ừ, vẫn còn sợ đi máy bay à?”

“Chưa bao giờ hết sợ, biết rõ là một chứng bệnh nhưng mãi không khắc phục được. Nếu không vì vội mai đi làm, em thà đi xe lửa.”

“Bây giờ em công tác ở Hồng Kông à?”

“Ừ, được ngân hàng cử đến tham gia khóa đào tạo tám tháng.” Cô thực sự quá cần trò chuyện để chuyển dời sự tập trung, cho dù đối tượng là Trần Hoa, “Anh đi công tác à?”

“Có thể cho là vậy. Em từ Úc trở về là đến Bắc Kinh làm việc à?”

“Ừ.”

“Cô gái lúc nãy đi theo em là vợ của Kỳ Gia Tuấn sao?”

“Ừ… Tiểu Bảo con của họ năm nay được ba tuổi, rất kháu khỉnh, chắc anh chưa từng gặp.”

“Chưa.”

Trần Hoa trả lời ngắn gọn, súc tích, tiếp theo là im lặng, dường như đang tập trung nghĩ ngợi điều gì. Cứ một hỏi một trả lời như thế khiến Nhâm Nhiễm cảm thấy bất thường, cô không biết tiếp tục trò chuyện thế nào. Cô không thích sự im ắng này, nhưng lí trí còn sót lại đã nhắc nhở cô, trò chuyện tiếp cùng Trần Hoa có lẽ còn đáng sợ hơn. Nhưng có người quen ngồi bên cạnh, ít nhiều cô cũng thấy yên tâm hơn, chứng sợ hãi cũng nhạt dần, cô mở đèn lấy tạp chí ở dãy ghế trước ngồi đọc, cả dòng chữ quảng cáo cũng căng mắt để đọc, cuối cùng cô đã gật gù, lại chìm vào giấc ngủ.