Chương 40

Hạ Phù Dung lạnh lùng cười, “Quá mức khinh địch, chỉ biết thất bại thảm hại.”

Hắn làm như bị đả kích rất lớn, càng không ngừng thở ra. Đột nhiên, đảo mắt nhìn nàng , “Là ngươi!”

Hạ Phù Dung không thể phủ nhận nhún vai.

“Ha ha ha ha, không nghĩ tới bổn vương sẽ thua ở trong tay một nữ nhân , ha ha ha ha.” Hắn làm như có chút không khống chế được, chỉ sợ đến lúc đó làm ra hành vi quá khích gì thì xong rồi.

Nàng qủa nhiên là con quạ đen mà , vừa mới nghĩ muốn tránh đi lại thấy ánh mắt hắn xem nàng , Hạ Phù Dung bất động lui về sau . “Nếu bổn vương thua ở trong tay của ngươi, bổn vương cũng muốn ngươi chôn cùng!”

Nói xong một cái dậm chân, đem kiếm đang nằm trên mặt đất cầm lên , ” vút” một tiếng , kiếm quang bắn ra nàng ý thức được nhắm chặt hai mắt lại. Ngay tại một khắc kia , “Không cần!” Là tiếng hét thê thảm của Bích Quỳnh . Ngay sau đó cũng truyền đến tiếng nói của Bích Thanh , không khí có chút hỗn tạp .

Hạ Phù Dung cảm giác được kiếm khí thẳng tắp hướng vị trí trái tim nàng đâm tới, ngay tại lúc kiếm phong đã chạm vào quần áo của nàng thì, nhất thời toàn thân huyết dịch dâng trào, nàng giống như miếng đồng bị giật điện văng xa ra vài thước .

Vương gia sửng sốt, “Ngươi có võ công? !”

Hạ Phù Dung cũng sửng sốt, “Ngươi còn không biết?”

Nói thì chậm, khi đó xảy ra thì nhanh. Ngay sau đó lại một kiếm hướng nàng đâm tới , Hạ Phù Dung lợi dụng sức khẽ đạp trên mặt đất, người liền rời khỏi mặt đất ba thước cao. Hắn lại một kiếm đâm vào không khí, nàng không cho hắn có cơ hội quay người , một cái quay về, chỉ nghe một tiếng kêu rên, trước mặt một mảnh đỏ tươi.

Hạ Phù Dung hung hăng cấp cho hắn một chưởng, hắn thẳng tắp nằm trên mặt đất, bất động rồi.

Hạ Phù Dung đứng ở tại chỗ điều chỉnh lại hô hấp , không thể tin nhìn hai tay của chính mình nhíu mày.

Cảm giác được người xung quanh chậm rãi có thể bắt đầu hoạt động, nàng quay đầu đi ra khỏi phòng. Hạ Phù Dung biết hắn đã chết, là nàng giết chết .

Lại thêm một tội danh, khổ sở cười, nàng thật sự rất muốn rời khỏi nơi này, nếu nàng không phải nương nương sẽ thật tốt?

Tùy ý chính mình đi tới, hoàn toàn không biết hiện tại đang ở chỗ nào, đột nhiên ngây thơ hi vọng mình có thể trở thành người tàng hình, như vậy thì không cần đối mặt nhiều phiền toái rồi. Bước chân dừng lại, ẩn ẩn nghe được có người nói chuyện với nhau , chuyển sang một phương hướng khác. Hiện tại đã đủ phiền , không nghĩ lại vướng thêm vào chuyện gì nữa . Chân vẫn bước không ngừng , nghe được bọn hắn nói chuyện trong lòng nàng vui vẻ, có hi vọng rồi.

Là một người trốn tránh nghĩa vụ quân sự , một người có quan hệ , chính đang nhờ người làm việc. Theo lời mà bọn hắn nói , nàng nghe ra bọn hắn là từ trong quân đội tuyển ra để đi ra tiền tuyến, cùng chiến đấu với quân đội của Kiền Sở . Đêm nay muốn xuất phát, nhưng hắn không hề muốn đi chiến trường, hi vọng cậu hắn hỗ trợ, cậu hắn chuẩn bị thừa dịp ban đêm làm cho người ta thiêu hủy đi danh sách binh sĩ, để cho hắn thừa dịp loạn chạy trốn tới Tây Môn. Cậu hắn sẽ phái người tiếp ứng hắn, đến lúc đó cho dù phát hiện ít đi một người cũng không biết là ai. Bọn hắn ở bên trong cười lên , nàng ở bên ngoài thiếu chút nữa cũng cười sặc. Một cơ hội thật tốt để xuất cung a, nàng cũng không thể bỏ qua ~

Đưa tay bôi đen cả mặt , chuẩn bị kỹ càng công tác sau đó lại ẩn núp tại nơi mà bọn hắn không dám tiếp ứng . Bọn hắn chờ đợi thời cơ, nàng chờ đợi thời cơ của bọn hắn .

Trời dần dần đen lại, nàng điều chỉnh hô hấp đến mức nhỏ nhất . Đây là cơ hội duy nhất của nàng , nàng không cho phép ra xảy ra sai lầm nào.

Không lâu, xa xa thấy có một người chạy về phía bên này , chắc là thành công rồi. Hắn chạy tới bên cạnh xe ngựa , lập tức thay quần áo , hắn tay trước vừa vứt, nàng tay sau liền đi nhặt. Nhặt xong lại vụng trộm chạy đi , chạy một hồi thì nghe đến thanh âm vội vàng của hắn : ” Y phục ta vừa mới thay không thấy nữa”

“Đi mau đi mau, y phục không thấy nữa càng tốt , đỡ phải để người bắt được cán chuôi, binh lính y phục đều giống nhau , ai biết là ai mặc .”

Hạ Phù Dung lén lút cười thầm, vừa chạy vừa mặc, đoán chừng hắn là người được nuông chiều từ bé , hình thể so với nàng cũng lớn hơn không được bao nhiêu, trách không được không muốn đi tiền tuyến, liền thân thể này chỉ cần nửa đường liền toi cơm rồi.

Vội vàng đi tới chỗ binh lính tập hợp , thời gian vừa vặn chính xác. Hạ Phù Dung xem thấy một chỗ trống liền đứng vào , may mắn trước đây nàng đã làm ký hiệu ở bên đường , tính tính thời gian, nếu tới quá sớm thì căn bản sẽ tìm không thấy vị trí của chính mình , chỉ sợ sẽ làm lộ thân phận, cho nên chỉ có đợi cho bọn hắn đều đã đứng đầy đủ, chỉ đích danh trước mới được.

Kiểm kê xong xuôi , một giọng nam hùng hậu nói , “May mắn vừa rồi lửa cháy không lớn, không ai thương vong, chỉ là danh sách bị hủy, muốn thống kê lại danh sách một lần nữa rồi. Nhân số kiểm xong chưa?”

“Báo cáo, kiểm kê hoàn tất, đến đầy đủ.” Sạch sẽ mà lưu loát trả lời.

“Uh, hiện tại bắt đầu báo danh.” Hắn vừa mới phân phó xong, binh lính liền bắt đầu báo cáo tên của chính mình , hai bên trái phải đều có một người ghi lại, hiệu suất tương đối nhanh . Không lâu liền đến phiên nàng, nàng cố ý dùng một giọng nói thô “Trì Tô.” Ngay sau đó người bên cạnh tiếp tục báo tên mình .

Trên một trăm sĩ binh , chỉ ngắn ngủn mấy khắc thì công tác thống kê làm xong rồi, hiệu suất cao để cho nàng có chút tắc lưỡi.

Tựa hồ những người này rất nhiều người đều không biết nhau, đoán chừng là từ những đội khác nhau chọn lựa tới đi.