Chương 40

Sau bữa tiệc cuối năm, không khí tết ngày càng đậm hơn.

Nghỉ lễ, về nhà. Siêu thị, cửa hàng, khắp mọi nơi đều để hình cung chúc phát tài của Lưu Đức Hoa, trần tục, nhưng lại có một loại ấm áp yên bình, một cảm giác thích thú riêng.

Đối với tết âm lịch, khi còn nhỏ Cao Ca cũng giống như những đứa trẻ khác, nóng lòng mong mỏi. Chỉ là, lưu lạc bên ngoài nhiều năm, sớm đã hình thành một thói quen đơn độc, dần dần cũng quên mất năm mới thế nào rồi. Ở thị trấn nhỏ xa xôi St. Andrew thì không sao nhưng sau bảy năm, lần đầu tiên cảm nhận được bầu không khí náo nhiệt trong nước, lại càng đối lập với dáng vẻ cô tịch của cô.

Thật ra ông Cao có gọi điện thoại cho cô, để Cao quay về nhà họ Cao đón năm mới. Nhưng kỳ thực, sâu trong lòng Cao Ca cũng không muốn. Lễ mừng năm mới, nên là người một nhà quây quần bên nhau, nhưng cái nhà kia đã không còn thuộc về cô, sớm đã biến mất từ khi mẹ cô mất. Cô không muốn đoàn viên ở cái gia đình đó, không muốn đối mặt với sắc mặt của Khưu An Khiết và Cao Lạc thi.

Giống như nghe được tiếng lòng của cô, trong giờ phút quan trong này, Tả Thừa Nghiêu lại để cho cô chuẩn bị hành lý, cùng anh ra ngoài đón năm mới.

Theo như những lời Tả Thừa Nghiêu nói, anh không muốn Cao Ca đoàn tụ cùng gia đình, anh muốn cô bơ vơ đón năm mới một mình.

Nhưng lần này, Cao Ca nghe xong lại không hề có chút khổ sở. Có thể từ sau đêm hôm đó anh giải thích với cô, cô cũng bắt đầu cảm thấy, những lời sắc bén anh nói cũng hoàn toàn không phải là sự thật.

Đương nhiên, cô cũng không dám biểu lộ sắc mặt hứng thú, nhưng trong lòng thì đặc biệt vui vẻ. Bởi vì anh là Tả Thừa Nghiêu, cho nên cô có thể ngông nghênh đường hoàng, có thể dễ dàng từ chối yêu cầu ba muốn cô quay về biệt thự nhà họ Cao đón năm mới.

Kỳ thực chẳng biết bắt đầu từ khi nào, cô thà rằng để Tả Thừa Nghiêu làm cô đau lòng, cũng còn hơn phải đối mặt với người ba của cô và đám người Cao Thị. Ít nhất, nếu Tả Thừa Nghiêu muốn trả thù cũng không hề che giấu, tất cả đều phơi bày ra bên ngoài, anh sẽ không cười rồi âm thầm đâm cho cô một dao.

Đêm 30, tất cả mọi người đều nô nức trở về nhà, hai người bọn họ lại bay tới một ngọn núi tuyết ở Châu Âu.

Trên máy bay, trong khoang hạng nhất, tiếp viên hàng không cố ý đưa lên món chả giò cùng bánh chẻo, chúc bọn họ năm mới vui vẻ. Nhưng hai người cũng chỉ miễn cưỡng cười cười, một miếng cũng không đụng vào” món ăn nhẹ của Tết cổ truyền Trung Quốc”. Vào thời khắc ấy, đột nhiên Cao Ca cảm thấy Tả Thừa Nghiêu cũng giống như mình, không có nhà để về. Hai người bọn họ không giống như đi nghỉ phép, mà giống như đi lánh nạn. Thoát khỏi ồn ào, thoát khỏi vui mừng, thoát khỏi hết thảy những thứ gợi lên sự cô độc của con người.

Đang là mùa thích hợp trượt tuyết. Từ nhỏ Cao Ca đã thích tuyết, ở nước ngoài bảy năm, cô càng luyện được một kỹ thuật trượt tuyết tốt. Cô cảm thấy chuyến du lịch lần này rất thích hợp với mình, nếu đi đến một hòn đảo vùng nhiệt đới, hai người đứng trước một bờ biển, chắc chắn cô sẽ không có hứng thú như vậy.

Tạm thời rời xa mảnh đất đầy thị phi, ân oán, chơi môn thể thao mình yêu thích, không khí dễ chịu, bầu trời trong xanh giống như nước biển Maldives, băng tuyết tinh khiết bao trùm tất cả những gì xấu xí dơ bẩn. Khi Cao Ca đứng ở trên đường tuyết cao chuẩn bị trượt xuống, tâm trạng của cô vô cùng tốt. Dù không thể mang những dụng cụ trượt tuyết thường dùng ở thị trấn Andrew về nước, dụng cụ vừa mua có chút không quen nhưng cũng không quá đáng ngại.

Dừờng như tâm trạng Tả Thừa Nghiêu khá tốt nên không có để ý Cao Ca, mặc cô một mình đi cáp treo xuống khu trượt tuyết vui chơi, một mình anh nhàn nhã ngồi tại nhà hàng lưng chừng núi vừa uống trà, đọc sách lại vừa ngắm phong cảnh.

Chờ đến khi hoàng hôn buông xuống, Cao Ca tràn trề vui sướng, cuối cùng cũng chịu đi về. Anh hiếm khi có vẻ mặt dịu dàng hỏi Cao Ca. “Chơi rất vui sao?”

Có lẽ do bầu không khí thư giãn ở quán rượu khiến người thoải mái, có lẽ là hoạt động thể thao làm tiết ra nhiều dopamine[1] hơn nên nhất thời Cao Ca cũng không nhận ra sự khác thường của Tả Thừa Nghiêu, mà giống như hai người bạn đang đặt câu hỏi cho nhau. Cô thuận tay nhận lấy cái cốc từ trong tay Tả Thừa Nghiêu, uống lớn một hớp ca cao nóng. “Chơi rất vui. Đây là lần đầu tiên tôi đi trượt tuyết trong mùa tuyết năm nay. Buổi chiều trượt hai đường, đường 11 thú vị hơn đường 7a, đường 7a có một đoạn dài bằng phẳng, tôi phải đi mất 10 phút mới thấy dốc. Bọn họ nói đường 16 là mạnh nhất, ngày mai tôi muốn đi thách thức tiếp.”

Tả Thừa Nghiêu nhìn khuôn mặt Cao Ca vì vận động mà ửng đỏ, anh ít khi nhìn thấy cô đơn thuần vui vẻ nói chuyện với mình như vậy, khóe miệng của anh cũng không tự chủ được, trở nên ôn hòa hơn theo nụ cười của cô. Thấy cô một hơi đã uống hết hơn nửa cốc ca cao, anh lại chu đáo rót thêm cho cô.

Quả thực, đã lâu Cao Ca không vận động, cô lười biếng vùi trên ghế, nói chuyện phiếm với Tả Thừa Nghiêu. “Tại sao anh không đi trượt tuyết? Bên này tuyết cũng không tệ lắm.”

Tả Thừa Nghiêu có chút lúng túng ho khan hai tiếng, cố nói lảng sang chuyện khác. “Buổi tối muốn ăn lẩu không?”

Cao Ca vẫn chưa hay biết, lại nói tiếp: “Ngày mai chúng ta cùng đi du ngoạn đi. Ván trượt của anh thế nào? Ván trượt của tôi vẫn không tốt lắm. Hôm nay nhìn thấy một cao thủ chơi ván trượt, liền muốn luyện thêm một chút.”

“Tôi không biết trượt.”

“Anh không biết trượt? Tôi còn định nói nhìn anh vạn năng như thế, không chừng có thể dạy thêm cho tôi ấy chứ.”

“Tôi nói là tôi không biết trượt tuyết.” Sắc mặt Tả Thừa Nghiêu lạnh xuống.

“Hả? Anh không biết trượt tuyết sao còn đến chỗ tuyết phủ đầy đầu thế này để chơi?”

“Tôi thích thế.”

Thường thì khi mọi người nói ra lời này, đều biểu đạt cho thẹn quá hóa giận. Tả Thừa Nghiêu bồi thêm một câu. “Em quản được à?” Đã đạt đến một mức độ nào đó, tâm trạng của Cao Ca rất thoải mái, nếu Tả Thừa Nghiêu không có tức giận, cô vẫn còn muốn thuyết phục anh.

“Mỗi ngày đều ngồi mốc meo ở đây thì có ý nghĩa gì? Chúng ta còn phải ở chỗ này một tuần lễ đấy. Núi tuyết này nhìn tới nhìn lui đều là màu trắng, không có màu sắc rực rỡ, tới nơi này đương nhiên là phải trượt tuyết rồi, không phải sao? Không sao, anh thông minh như vậy chắc chắn học cái biết ngay, tôi sẽ dạy cho anh là được.”

“Không có hứng thú.”

“Đi trượt sẽ có hứng thú.”

“Không thích.”

“Chưa thử qua sao biết anh không thích chứ.”

“…”

Nếu có kiếp trước, nhất định Cao Ca là kẻ ngu xuẩn đến chết, nhiều năm như vậy vẫn chưa học được cách đoán ý qua sắc mặt.

Đúng như một câu châm ngôn xưa, kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, sau một đêm Cao Ca phát huy tinh thần mặt dày quấn quýt bắt Tả Thưa Nghiêu học trượt tuyết, dĩ nhiên Tả thừa Nghiêu thực sự gật đầu.

Nhưng anh kiên quyết cự tuyệt ý tốt muốn dạy của Cao Ca, chi một số tiền lớn để thuê người huấn luyện.

Mục đích lớn của Cao Ca đã đạt được, cũng không quấy rầy những việc nhỏ nhặt. Cô vẫn tiếp tục tốt bụng cùng anh cùng luyện tập trên một đường giống như kiểu đường băng cơ bản. Đương nhiên, Tả Thừa Nghiêu cũng không nhận lòng tốt này, hết lần này tới lần khác thiếu chút nữa thì nổi giận muốn đuổi Cao Ca đi, để cô tự chơi trò của mình.

Đáng tiếc lúc này đây, cuối cùng Cao Ca cũng thông minh một chút. Cô mở to đôi mắt, nghiêng đầu nhìn Tả Thừa Nghiêu, há to mồm không thể tin nói: “Trời…Tả Thừa Nghiêu, anh có ý gì đây, anh không muốn tôi nhìn thấy bộ dạng anh đang “vật lộn” phải không?”

Tả Thừa Nghiêu cảm thấy dù mặt mình có dày thì cũng không chịu nổi nữa, anh thẹn quá hóa giận nói: “Cao Ca, đừng tưởng tôi tốt với em hai ngày thì em liền được voi đòi tiên, có phải em thích ăn đòn hay không?”

Giọng điệu uy hiếp này quá mềm mỏng, giống như tuyết phủ dưới chân bọn họ, một chút sức uy hiếp cũng không có. Cao Ca cũng không sợ chút nào, cô cười hì hì, nói: “Nếu như anh ngã cả ngày mà đến tối về vẫn còn sức lực.”

Lúc nói không kịp suy nghĩ, Cao Ca lại bị lời nói của mình làm cho xấu hổ. Cô cúi đầu không dám coi sắc mặt của Tả Thừa Nghiêu, không đợi Tả Thừa Nghiêu lên tiếng, chính mình đã nhanh chóng đeo kính trượt tuyết vượt lên trước chạy trốn.

Cũng không biết sao, cô cũng không muốn đi thách đấu đường 16 mà hôm qua nói nhất định phải khiêu chiến, vẫn nhàm chán lượn lờ quanh sườn núi vòng quanh gần Tả Thừa Nghiêu, nhìn anh chật vật ngã xuống, lại vụng về đứng lên, chậm rãi, thận trọng di chuyển. Chuyện nhàm chán như thế, cô cũng cảm thấy ngọt ngào.

Thì ra cao cao tại thượng, không gì là không làm được như Tả Thừa Nghiêu cũng có mặt “ngốc nghếch” như thế. Không thể không nói, nhìn anh trượt tuyết, thực sự không có một chút năng khiếu nào.

Nhưng trong đáy lòng Cao Ca lại toát ra một từ “đáng yêu”. Không sai, điều này làm cô cảm thấy Tả Thừa Nghiêu cũng giống như cô, ngốc nghếch, đúng là sinh động.

Đương nhiên, Tả Thừa Nghiêu ở bên kia sẽ không nghĩ như vậy. Cao Ca nghĩ, có phải ở trong lòng anh đang nghĩ ra một ngàn cách làm sao để giết chết Cao Ca và phơi thây trên núi tuyết?

———————————

[1] Hóc môn đóng vai trò tạo sự hưng phấn trong não.