Chương 40

Một sớm tháng sáu dịu nhẹ, thời điểm cái thai đã được bốn tháng, Kate vội vã bước dưới mái hiên đỏ tía phía trên các ô cửa sổ bên ngoài nhà hàng Donovan đến chỗ làm, và cô bắt gặp hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính. Với một thôi thúc mãnh liệt, cô tiếp tục đi và theo dõi hình dáng lạ lùng của mình qua tấm kính. Mái đầu nghiêng nghiêng, đôi vai hơi co về phía trước như thể cô phải rẽ đường xuyên qua cả đoàn người đông đúc đang vội vã đến chỗ ăn trưa, mái tóc cô rối tung những lọn quăn lòa xòa được buộc cao theo kiểu bờm ngựa vì dễ làm nhất, và bụng đã lùm lùm. Con trai của Mitchell đang thông báo đến mọi người sự hiện diện của cậu trên cõi đời này.

Và nếu còn chưa đủ tồi tệ, tấm kính cửa sổ bụi còn bám đầy nữa chứ..

Cô đẩy tấm cửa gỗ sồi nặng nề, nhìn quanh tìm kiếm người quản lý, và kiểm tra mọi thứ xem đã sẵn sàng chưa, và lo lắng liếc vào đồng hồ. Giờ đã là 11:15, còn 15 phút nữa trước khi nhà hàng Donovan mở cửa phục vụ bữa trưa. Lúc này, đáng ra tất cả các bàn phải được phủ khăn vải lanh trắng tinh và đặt đồ pha lê sáng lấp lánh lên, cùng với bộ nạp điện bằng sứ với chữ D màu vàng in chính giữa, và cả những chiếc đèn lồng trang trí bằng đồng. Khi cô bước về phía phòng chờ, Kate đếm thấy mười chiếc bàn vẫn chưa bài trí, và cô lưu ý đến tấm thảm màu boóc đô hoa văn chìm trông có vẻ không được hút bụi cho sạch sẽ.

Phòng chờ cách ly với khu vực ăn bằng một bức tường ốp gỗ trang trí tuyệt đẹp với những ô kính màu. Căn phòng chiếm tòan bộ góc bên phải tòa nhà, những cánh cửa chớp hướng ra con phố phía trước và dọc theo một bên hông. Ban ngày, những cánh cửa chớp vẫn để mở cho những thực khách ngồi tại bàn có thể thưởng thức được khung cảnh đường phố. Về đêm, chúng đóng lại, và bầu không khí bên trong tràn đầy ánh nến, trở thành một nơi “ẩn náu” thích hợp cùng với ban nhạc jazz ngay bên cạnh sàn nhảy nhỏ.

Khu vực quầy bar bằng gỗ gụ hình L trải dài choán hết hai bức tường còn lại, một kiểu mô phỏng quầy bar thời cổ, với mặt quầy lát đá cẩm thạch màu xanh đen, những tay vịn bằng đồng, và một mái vòm gỗ chạm trổ phía trên những chiếc ghế cao bọc da màu boóc đô. Một cái gương lớn đặt xéo trên hai bức tường đối diện bị che khuất bởi hàng tầng tầng lớp lớp những chiếc ly pha lê và cùng với danh tiếng của nhà hàng Donovan trên toàn thế giới.

Nguyên bản quán rượu Ai Len thời thơ ấu của Kate đã chiếm hết gần một nửa khoảng không gian phòng chờ hiện thời. Bình thường thì việc ở trong căn phòng này luôn gợi trong Kate nỗi luyến tiếc quá khứ. Tuy vậy, ngày hôm này, cô lại cảm thấy một nỗi phiền muộn chán chường khi đưa mắt nhìn vào trong và thấy Frank O’Halloran đang đi đi lại lại hết đầu quầy bar xuống cuối, sắp đặt những tô quả hạch nhập khẩu, và rút những khay hoa quả từ tủ lạnh bỏ xuống dưới quầy.

Thường thì phải có hai nhân viên phục vụ đảm trách khu vực đó vào các bữa trưa hàng tuần, và con số này tăng lên thành ba các tối từ thứ Hai cho đến thứ Tư, và lên đến bốn cho các ngày Thứ Năm, thứ Sáu, và suốt đêm thứ Bảy nhộn nhịp.

“Chào chú Frank.” Kate nói với người phục vụ tóc đang dần thưa đi theo tuổi tác, người đã làm việc cho nhà hàng Donovan suốt hai mươi năm qua. “Hôm nay ai được phân công làm cùng ca với chú vậy?”