Chương 40

Vốn dĩ Trịnh Minh Hạo còn muốn dẫn Lăng Lăng đi karaoke chơi bời, hát hò.

Lăng Lăng vô cùng “khéo léo” từ chối: “Không đi! Em không an tâm về nhân phẩm của anh.”

Trịnh Minh Hạo thực sự bó tay với cô, đành phải đưa cô về khách sạn. Đi đến trước phòng mình, cô mở cửa, nói một câu: “Cảm ơn anh đưa em về!” rồi bước vào trong.

“Không mời anh vào ngồi à?”

“Trai đơn gái chiếc cùng chung một phòng, người khác bắt gặp sẽ dị nghị.” Không phải cô lo lắng về Trịnh Minh Hạo, mà là đàn ông khắp thiên hạ chẳng ai tốt đẹp cả.

“Xã hội phong kiến đã bị lật đổ rồi.”

“Xã hội xã hội chủ nghĩa vẫn có kẻ háo sắc, cảm ơn anh!”

Cô đi vào, xoay người vừa định đóng cửa, Trịnh Minh Hạo đã nhanh tay đè lên khóa cửa. “Chờ chút…”

“Anh còn có việc gì sao?”

“Em thực sự muốn đến giúp anh hả?”

“Nếu anh quả thật cần người hỗ trợ, em sẽ đến.”

Anh nhìn cô, ánh mắt tỏ ra vô cùng chân thành: “Không uổng công anh coi em là bạn.”

Một dòng ấm áp chảy qua trái tim hoang vu của Lăng Lăng, cô khẽ cười ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt tha thiết chân thành của anh. “Minh Hạo, em tin anh, với năng lực của mình anh nhất định sẽ thành công.”

“Em không cho rằng anh là một kẻ phá gia chi tử mơ cao à? Rất nhiều người đều nói anh như thế.”

Cô lắc đầu. “Em có một người bạn, anh ấy vì theo đuổi lý tưởng của mình mà trả giá rất nhiều, rất nhiều. Tất cả mọi người đều khuyên anh ấy từ bỏ, bảo anh sẽ không thành công. Tuy nhiên, anh chưa bao giờ bỏ cuộc… Anh ấy từng nói, làm người nhất định phải kiên trì theo đuổi cái mình muốn, cả thế giới phủ định bạn cũng không sao, nhưng bạn không thể phủ định chính mình!”

Cô ngừng một chút, rồi nói: “Hãy đồng ý với em… Mặc kệ người khác nhìn anh thế nào, anh cũng sẽ không lùi bước!”

“Có những việc, từ bỏ rồi vẫn còn có thể làm lại từ đầu, có những người, đã bỏ qua là lỡ mất cả đời.” Trịnh Minh Hạo thâm tình cầm lấy tay cô đang buông thõng bên người: “Lăng Lăng, em biết không, chỉ cần em nói một câu, anh có thể trở về đại học T tiếp tục học thạc sĩ… Bởi vì anh không phải anh ta, anh tuyệt đối sẽ không vì theo đuổi lý tưởng của bản thân mà từ bỏ người con gái mình yêu mến!”

“Nhưng anh có thể vì Uông Đào mà buông tay.”

“Khi đó anh cũng không hiểu em. Anh ngoài việc cảm thấy em có bản chất trong sáng, tính tình thiện lương, thì hoàn toàn không biết gì nữa cả…”

“Thế bây giờ anh hiểu em được bao nhiêu? Em mơ hồ, tùy hứng, làm việc không có trật tự, không nghiêm túc… Em có cả đống khuyết điểm. Hiện tại anh nói sẽ không sao cả, nhưng đợi đến khi chúng ta sống cùng nhau, sớm chiều ở chung, anh sẽ phát hiện những điều này rất quan trọng.”

Trịnh Minh Hạo đột nhiên nói.

“Anh yêu em!”

Nghe được lời tỏ tình chân thành đến thế, dù không cố ý, Lăng Lăng cũng bị cảm động đến ứa nước mắt.

Cô cố gắng áp chế cảm giác chua xót nơi chóp mũi, khàn giọng nói: “Cuộc sống, không phải chỉ có tình yêu là đáng giá, chúng ta…”

Lời cô còn chưa nói xong, Dương Lam Hàng đã đi tới, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn về phía họ. Lăng Lăng vội rụt lại bàn tay bị Trịnh Minh Hạo nắm lấy, lau nước mắt: “Thầy Dương, thầy vừa về ạ?”

“Ừ. Lát nữa đến phòng tôi một chút, tôi tìm em có chút việc.”

Trịnh Minh Hạo nghe thấy giọng anh, quay đầu miễn cưỡng cười với anh, Dương Lam Hàng cũng khẽ gật đầu chào lại, sau đó đi vào phòng mình.