Chương 40 – Anh muốn cầu hôn

Thân thể Lăng Khiên vẫn còn rất yếu mặc dù nhiệt độ đã giảm đi. Trạng thái tinh thần của anh vẫn không được tốt, hai người ầm ĩ trong chốc lát, sắc mặt của anh đã trở nên trắng bệch. Sau khi rửa mặt xong, mẹ Đồng Yên đem cháo tới, nhưng mà khẩu vị Lăng Khiên ko tốt nên anh chỉ ăn hai miếng xong là đã đẩy hộp cơm ra, sau đó nằm lỳ ở trên giường thở gấp.

Đồng Yên đứng ở một bên không ngừng giúp anh lau mồ hôi trên trán, thấy môi anh mím mím, mắt cô lại đỏ lên.

“Có phải anh lại đau bụng hay không? Bác sỹ sẽ tới ngay thôi. Em xoa bụng cho anh nhé?”

Lăng Khiên lắc đầu, kéo tay cô xuống rồi nắm lấy, nhắm mắt lại không nói gì. Đồng Yên nóng ruột, cúi xuống hôn lên trán anh, rồi hôn lên mũi anh, cô đang định di chuyển xuống dưới thì nghe được mấy tiếng cười rầu rĩ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Yên đỏ lên, sau đó cô hôn nhanh một cái lên môi anh rồi đứng dậy, ngồi xuống một bên giường, giúp anh vỗ vỗ lưng.

Khóe miệng Lăng Khiên cong cong, thần thái tuy mỏi mệt nhưng mặt đầy ý cười. Trì hoãn một lúc, anh quay đầu nhìn Đồng Yên tủm tỉm mở miệng: “Chó con lại đây. Hôn lại một lần nữa đi.”

Đồng Yên tỏ vẻ giận dữ, bất mãn đập một cái lên lưng anh, nói nhỏ: “Anh mới là chó Nhật ý.” Nói xong thì bác sỹ đi vào phòng. Cô xuống giường, bàn tay nhỏ bé chà chà trán anh, lau sạch sẽ mồ hôi cho anh, sau đó nhẹ nhàng cầm lấy tay anh. Tay Lăng Khiên ươn ướt, lạnh như bằng làm lòng cô đau đớn.

Sau khi bác sỹ kiểm tra nhiệt độ cơ thể cho anh xong, Lăng Khiên vẫn tiếp tục phải truyền nước biển để hạ sốt. Bác sỹ ấn ấn mấy cái lên bụng Lăng Khiên, hỏi anh có phải thỉnh thoảng dạ dày đau dữ dội hay không.

Trong nháy mắt Lăng Khiên chảy mồ hôi như mưa, cầm chặt lấy bàn tay Đồng Yên, đôi môi mím chặt lại, phát ra mấy tiếng run run.

Đồng Yên tâm đau gần chết, đưa tay sờ sờ mặt anh, ngẩng đầu nhìn bác sỹ lo lắng hỏi: “Trông anh ấy dường như rất đau đớn. Có phải rất nghiêm trọng không bác sỹ?”

Bác sỹ cau mày nhìn Lăng Khiên một cái, rồi nói: “Tôi không phát hiện ra những biểu hiện khác thường rõ ràng, chờ anh ta hạ sốt, tốt nhất nên sắp xếp một buổi kiểm tra tổng thể bụng dạ xem thế nào.”

Đồng Yên vội vàng gật đầu, ánh mắt một khắc cũng không rời khỏi khuôn mặt Lăng Khiên. Chờ bác sỹ rời đi, cô giúp anh đắp lại chăn, cầm lấy những ngón tay tái nhợt không chút huyết sắc nào đụng đụng lên môi, trong lòng cô bỗng nhiên dâng lên cảm giác sợ hãi. Một lát sau, hai mắt cô hồng hồng, rồi cô cúi người đem mặt mình chôn ở cổ anh cọ cọ.

Những sợ tóc mềm mại, tinh tế quét tới quét lui trên mặt Lăng Khiên, chờ cho thân thể đỡ đau đớn hơn, anh nhắm hai mắt lại, khóe miệng cong cong. Anh giờ tay giữ lấy đám lông xù không ngừng cọ qua cọ lại kia, khàn khàn mà dịu nhẹ mở miệng: “Đừng khóc mà. Anh không sao đâu, chẳng qua là quá mệt mỏi thôi. Dạ dày anh cũng thường xuyên kiểm tra, không có việc gì cả, cũng không hề xuất huyết. Ngoan, đừng lộn xộn nữa, anh không có sức để “chơi” với em đâu.”

Khi nói câu cuối, giọng nói của anh rõ ràng là mang theo ý cười.

Anh vừa dứt lời, Đồng Yên há miệng cắn nhẹ lên cổ anh một cái, nhiệt độ trên mặt không ngừng tăng lên: “Không đứng đắn gì cả. Anh còn nói lung tung nữa là em không thèm để ý tới anh nữa đâu.”