Chương 40 – Boss lớn

Mấy hôm sau, Hạ Hà Tịch được xuất viện. Bà mối nghĩ rằng, cuối cùng hai người cũng được nghỉ ngơi thoải mái, nhưng không ngờ lại bị lọt vào cuộc oanh tạc điện thoại của Jamie, với mục đích bảo bà mối làm hướng dẫn viên du lịch, dẫn chị ta đi chơi ở thành phố C.

Đúng là Jamie đã mặt dày đưa ra yêu cầu đó, nhưng chị ta lại giải thích rất rõ ràng, mạch lạc, tổng cộng có ba lý do để bà mối làm hướng dẫn viên cho chị ta. Thứ nhất, bà mối sống ở thành phố C từ nhỏ, chỗ nào ăn ngon, chỗ nào chơi vui thì bà mối hiểu rõ nhất. Thứ hai, nếu không nhờ sự giúp đỡ của người vợ cũ xinh đẹp, trẻ trung, quyến rũ, hào phóng, dịu dàng… có khi bây giờ hai vợ chồng Hạ Hà Tịch, Tô Tiểu Mộc vẫn đang cãi vã, giận dỗi, thế nên chị ta là ân nhân của hai người, bà mối làm hướng dẫn viên miễn phí để báo đáp chị ta cũng là phải (đồng chí Jamie hình như hoàn toàn quên mất mình chính là nguyên nhân khiến hai vợ chồng người ta cãi nhau =_=). Thứ ba, Jamie đã từng tìm tới chồng cũ, mong anh làm trọn nghĩa chủ nhà, nhưng anh Hạ từ chối ngay: “Có chuyện thì tìm vợ tôi”, thế là Jamie cun cút chạy đi tìm cô Hạ thật…

Với hai lý do đầu tiên, bà mối vẫn kiên nhẫn nghe, nhưng tới lý do thứ ba, lửa giận bốc cao tới ba thước. Bà mối ngắt điện thoại, thuận tay ném gối sang người đang ngồi bên cạnh, gào lên: “Cái gì mà “có việc thì tìm vợ tôi”? Hạ Hà Tịch, em là quản gia nhà anh chắc?”

Đây đúng là chuyện kỳ thú trong thiên hạ.. Có ai từng nghe chuyện vợ mới không những chung sống hòa thuận với vợ cũ của chồng, mà còn làm hướng dẫn viên du lịch đưa đồng chí vợ cũ đi vòng quanh thế giới không? Dù cô không ghét Jamie cũng không được, hơn nữa, Tô Tiểu Mộc phát hiện, giờ gã họ Hạ nào đó nói câu “có việc thì tìm vợ tôi” càng ngày càng thuận miệng, giống như dù có chuyện gì xảy ra, anh chẳng cần suy nghĩ cũng nói được câu ấy.

Mà nói tới chuyện này thì phải nói tới chuyện của tuần trước.

Khi ấy, Hạ Hà Tịch vẫn đang nằm viện, bà mối thấy thời tiết đẹp, ánh nắng ấm áp, mà vết thương trên chân Hạ Hà Tịch cũng đỡ tới bảy, tám phần, bèn dìu anh ra vườn hoa sưởi nắng. Hình như hôm ấy tâm trạng của anh Hạ cũng rất tốt, anh ngồi trên ghế gỗ đọc tạp chí.

Bà mối đã nói, con cáo họ Hạ là một con cáo già lẳng lơ thích làm dáng. Lúc này, anh đang mặc một chiếc áo len cổ chữ v đơn giản, đeo cặp kính cận bình thường, lẳng lặng ngồi ở một góc đọc tạp chí nhưng trên người vẫn toát lên khí chất quân tử, nho nhã.

Như thế, bà mối cũng không thể trách cái mùi “lẳng lơ” trên người con cáo họ Hạ kia có thể thu hút giống cái. Cô chỉ về phòng lấy thêm cái áo khoác một lát, thế mà lúc quay lại, trên ghế Hạ Hà Tịch đang ngồi đã có thêm một thiên thần áo tráng. Hai người cúi đầu nói chuyện dưới ánh nắng ấm áp. Cũng không biết con cáo kia nói những gì mà thiên thần áo trắng cười rất tươi, trên gương mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo có hai vệt đỏ rất khả nghi.

Cách đó mấy trăm mét, dưới một gốc cây to cũng có hai cô y tá thực tập đang thì thầm to nhỏ.

“A, Tiểu Huệ tới bắt chuyện thật kìa, xấu hổ qua!”

Cô kia hừ hừ: “Từ trước tới nay nó vẫn lấy xấu hổ làm vinh quang. Chẳng qua… đây đúng là kiểu mặt người dạ thú mà nó thích.”