Chương 40 – Đế Quốc thâm tình

Dựa theo hành trình đã được vạch sẵn, cả hai ở lại Kyushu vài ngày rồi mới tiếp tục đến Tokyo. Đến đây, Bạch Nhật Tiêu bắt đầu trở nên bận rộn. Bởi vì theo kế hoạch phát triển của Hoàng Đình, Tokyo chính là khu vực tiềm năng để mở rộng kinh doanh. Còn cô, thì cùng với hướng dẫn viên du lịch và vệ sĩ Bạch Nhật Tiêu sắp xếp du lịch khắp những phố lớn ngõ nhỏ của thủ đô Tokyo. Cho dù anh không có ở bên cạnh cô, nhưng là mỗi ngày điện thoại không ngừng. Giọng nói dịu dàng của Bạch Nhật Tiêu luôn vây bọc chung thanh thân thể Bạch Nhật Huyên, thật giống như lúc nào anh cũng bên cạnh cô vậy.

“Nơi này là cầu đá hai nhịp tên là Nijubashi, phía trước không xa chính là cung điện Thiên hoàng. Vào những ngày nghỉ nơi này sẽ mở cửa cho mọi người được tham quan hoàng thất…” Cô hướng dẫn viên du lịch nhiệt tình giới thiệu với Bạch Nhật Huyên. Đi chung quanh cung điện Thiên Hoàng, cô đột nhiên nhớ tới ngày biểu diễn kịch. Khi đó, anh không hề báo trước hôn cô, khiến cô vừa sợ vừa hoảng trách cứ anh cả gan làm loạn, thậm chí còn khóc ầm ĩ cả lên. Ngày đó, nhất định anh buồn lắm, rõ ràng là muốn chân tình mà bày tỏ, lại bị xem như một trò khôi hài. Người luôn luôn mặt lạnh như Bạch Nhật Tiêu với người khác lại đồng ý vì sự vui vẻ của cô mà biểu diễn, chỉ đơn giản muốn được quang minh chính đại có một cơ hội ôm cô vào lòng. Đáng tiếc, mãi đến nhiều năm về sau cô mới phát hiện.

Còn nhớ rõ lúc đó, cả hai đã diễn vai một đôi tình nhân có số phận bi ai trước anh mắt của thế nhân. Có lẽ, cô có thể cho những con người ấy một kết cục tốt đẹp. Anh vẫn là hoàng đế kiêu hãnh và lạnh lùng như trước, cô vẫn là cô công chúa nhỏ anh yêu thương. Cả hai tuy rằng vẫn còn trong tình cảm mông lung, nhưng mà ‘lưỡng tình tương duyệt’, nên sẽ thành thân thuộc. Cô tin rằng lúc trước Bạch Nhật Tiêu nhất định cho là như vậy.

Bạch Nhật Huyên đột nhiên muốn nhìn thấy anh biết bao, vậy nên trước khi kết thúc chuyến đi ngày hôm nay, đã cùng vệ sĩ về lại khách sạn.

Khi cô quay trở về phòng, Bạch Nhật Tiêu đang cùng với ban phụ trách số liệu họp, cô làm một động tác im lặng với Mạc Thịnh.

“Có muốn tôi nói với Tổng giám đốc một tiếng không? Sau cuộc họp Tổng giám đốc còn phải xem rất nhiều văn kiện, không kết thúc sớm được, tiểu thư có khả năng phải chờ rất lâu.” Mạc Thịnh bước ra cửa sau nhỏ giọng nói với cô.

“Để cho anh ấy làm việc, tôi chờ bên ngoài là được rồi. Đừng nói cho ảnh biết là tôi đã về nha, tôi không muốn quấy rầy.” Cô không phải trở về để ỉ ôi với anh, chính là muốn xem bộ dạng Bạch Nhật Tiêu làm việc. Trước kia, cơ hồ đều là anh nhìn cô. Bạch Nhật Huyên cô một khi đã chú tâm vào chuyện gì thì sẽ không có cách nào quan tâm đến mọi thứ xung quanh, đương nhiên, bao gồm cả ánh mắt si mê của Bạch Nhật Tiêu nữa.

Mạc Thịnh cố ý khép hờ cửa để Bạch Nhật Huyên có thể nhìn thấy anh trong phòng, có lẽ là cũng vì muốn để anh chú ý tới người đương ngồi bên ngoài. Anh ngồi dựa vào trên ghế, mười ngón tay đan vào nhau đặt ngang bụng, thần sắc nghiêm cẩn, đôi lúc sẽ mở miệng, ánh mắt đều lộ ra khí phách mạnh mẽ của quân vương khiến người ta phải kính nể.

Cô lấy laptop từ trong túi ra, cảm hứng cuồn cuộn không ngừn dâng lên. Lấy một tờ giấy trắng để phác thảo nội dung, cô cầm một chiếc bút màu hồng nhạt tô tô vẽ vẽ một cái tên, Bạch Nhật Huyên Tiêu.