Chương 40 – Điện thoại cảu tình địch

Sau khi bình an vô sự vượt qua cửa ải “cuộc gặp gỡ với mẹ chồng tương lai” đập vỡ biết bao câu chuyện tình yêu của hoàng tử và cô bé lọ lem, hơn nữa tối đó còn “tỏ tấm chân tình” với Lâm mỹ nam trên xe, Chu Thanh Thanh vốn không có cảm giác chân thực với tình yêu này, nhưng giờ cô đã cảm thấy yên lòng, an tâm, cảm thấy tất cả những vấn đề phải lo lắng đều không còn là vấn đề nữa.

Đã không thành vấn đề, vậy cô cũng không cần lo lắng, cuộc sống gia đình tạm thời trôi qua ngọt ngào, tốt đẹp ~!

Nhưng với tư cách một câu chuyện tiểu bạch máu chó, đã có “gặp mặt mẹ chồng tương lai”, sao có thể thiếu tình huống kinh điển như “chống trả chính diện với bạn gái cũ của anh”?

Nhưng mà, với cấu tạo đại não kỳ dị của nữ trư Chu Thanh Thanh, loại tình huống đã diễn đi diễn lại trên phim truyền hình này, lúc xảy ra với cô, kết quả chắc chắn cách xa với bình thường.

Lại nói, sau khi từ nhà mẹ chồng trở về không lâu, vào một buổi chiều, Chu Thanh Thanh nhận được một cuộc điện thoại đến từ tình địch tiềm ẩn của cô, mỹ nữ Lam Lan.

Lời dạo đầu của Lam Lan là như thế này: “Tôi là Lam Lan, chắc cô biết tôi chứ?”

Chu Thanh Thanh đương nhiên biết, nhưng cô quyết định làm người phải đi con đường không tầm thường, vì vậy, cô trầm mặc hồi lâu mới từ tốn trả lời: “Thật xin lỗi, xin hỏi cô có phải Lý Lan Lan trên mặt mọc rất nhiều tàn nhang, ngồi bàn phía sau tôi hồi cấp hai không?”

Bên kia điện thoại Lam Lan quả nhiên cũng trầm mặc. Một lúc sau, cô hít một hơi thật sâu mới nói tiếp: “Ngại quá, tôi không phải Lý Lan Lan gì cả, mà là bạn gái cũ của A Diễn, Lam Lan.”

Lúc này Chu Thanh Thanh không giả vờ không nhận ra, đổi thành giả ngu: “À, là Lam tiểu thư à? Tôi chưa từng nghe Diễn nhắc tới cô, chỉ đại khái là có nghe bác gái nhắc một chút về chuyện của cô và Diễn, cho nên không có ấn tượng với cô lắm, thật ngại quá. Cô gọi điện đến là vì có thứ gì để ở chỗ Diễn, muốn lấy về sao? Nhưng đã chia tay ba năm rồi mới đòi lại đồ, có phải hơi lâu không? Có khả năng Diễn đã vứt đi mất rồi! Nếu không thì tự cô gọi điện cho Diễn hỏi xem?”

Lam Lan dường như đã mất kiên nhẫn, không khách khí nữa, nói thẳng: “… Đừng giả vờ ngốc với tôi. Tôi muốn gặp cô, uống ly cà phê, ngồi xuống cùng nói chuyện, tôi tin là cô sẽ rất hứng thú với một số chuyện ngày trước của A Diễn.”

Chu Thanh Thanh cũng rất không khách khí đáp trả: “Xin lỗi, tôi một chút cũng không có hứng thú. Nếu như tôi muốn biết cái gì, tôi có thể trực tiếp hỏi Diễn. Hơn nữa, đối với tôi, quá khứ của anh ấy không quan trọng, quan trọng là hiện tại và tương lai của anh ấy đều sẽ có tôi tham dự. Nếu Lam tiểu thư còn có chuyện gì, vậy cứ nói thẳng qua điện thoại là được. Nhưng thời gian của tôi có hạn, còn rất nhiều việc phải làm, phiền cô đi thẳng vào vấn đề, nói ngắn gọn.”

Chu Thanh Thanh không thể nào hiểu nổi, trong tiểu thuyết, phim ảnh, khi các nữ phụ yêu cầu nữ chính ra ngoài gặp mặt nói chuyện, tại sao nữ chính biết rõ người ta không có ý định tốt đẹp gì mà vẫn đồng ý gặp? Hơn nữa còn thường xuyên đáp ứng những yêu cầu vô lý, không kể chuyện đi gặp nữ phụ cho nam chính.

Hôm nay, loại tình huống máu chó này cuối cùng đã xảy ra với cô, rốt cục cô đã có thể “khẳng khái” diễn một màn cô mong chờ mà đám nữ trư kia chẳng ai dám làm – phương thức đối đãi tốt nhất với tình địch không phải là đối chọi chính diện gay gắt với cô ta hay âm thầm tính kế, mà đơn giản là đến liếc cũng không thèm liếc cô ta một cái, khà khà!