Chương 40: Hắn động tình?

“Thoải mái sao?” Nụ cười tà ác nâng lên, đôi môi khêu gợi chiếm đoạt môi hồng của cô, bàn tay tăng thêm sức vuốt ve trên ngực cô.”Không cần. . . Buông tôi ra. . .” Âu Y Tuyết đóng chặt đôi môi, vừa tránh né nụ hôn cường thế của hắn, vừa nỗ lực giãy giụa muốn ngăn cản càn rỡ của hắn.Thả cô ra? Làm sao có thể.Không nói lời nào, hắn lựa đúng thời cơ, đôi môi bá đạo đoạt lấy cô.Cắn xé, mút vào đôi môi anh đào khiến tất cả đàn ông nổi điên, nhìn đôi mắt hoảng sợ của cô, Mạc Dĩ Trạch chỉ càng tham muốn chiếm giữ.Hắn mang theo nụ hôn cuồng bạo khiến cô sợ hãi.Âu Y Tuyết quýnh lên, trong lúc bối rối cắn nát môi của hắn.Mạc Dĩ Trạch chỉ cảm thấy đôi môi đau đớn, một mùi máu tươi nồng nặc từ trong miệng tràn ra, khiến hắn ngẩn ra.Rời khỏi môi của cô, nụ cười lạnh lùng cứng ngắc ở khóe môi. Lông mày tuấn mỹ của Mạc Dĩ Trạch nhíu lại, nhìn khóe môi đỏ thẫm của Âu Y Tuyết còn dính máu tươi của hắn, lửa giận nháy mắt tràn ngập trong lòng.Khi hắn còn chưa kịp phản ứng, không có bất kỳ chuẩn bị gì, liền bị Âu Y Tuyết dùng sức đẩy lùi ra phía sau vài bước.”Cầm thú!” Âu Y Tuyết nhanh chóng che kín người mình bởi vì hắn xâm phạm mà trở nên xộc xệch, nổi giận nói.Nghe vậy, Mạc Dĩ Trạch mới từ trong khiếp sợ phục hồi tinh thần lại. Còn không đợi hắn mở miệng, Âu Y Tuyết lại nói.”Vì sao lại phải đối với tôi như vậy! Tôi với anh không thù không oán, tại sao anh lại đối với tôi như vậy?” Cô khàn cả giọng rống to về phía hắn, gương mặt kiều diễm bởi vì kích động quá độ mà ửng hồng, hơi thở hỗn loạn.Mạc Dĩ Trạch bỗng chốc sửng sốt, sau đó con ngươi đen nhánh lập tức khôi phục âm lãnh.Hắn không vì lời nói của cô mà hành động, chỉ mím chặt môi mỏng, hứng thú đợi lời nói kế tiếp của Âu Y Tuyết.Quả nhiên, thấy hắn không có bất kỳ phản ứng, Âu Y Tuyết quát lên.”Tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì, tại sao các người đều muốn đối xử như vậy với tôi? Tôi muốn sống thật tốt, tại sao các ngươi không chịu buông tha? Nói cho tôi biết, tôi rốt cuộc sai chỗ nào? Có phải không nên xuất hiện trước mặt các ngươi, hay không nên tồn tại trên đời này?”Tâm, mệt mỏi, không có bất kỳ dấu hiệu nào, Âu Y Tuyết đem tất cả áp lực khiến cô thở không nổi ở trong lòng trút ra.Cho tới nay, cô đều ình đủ kiên cường, nhưng lại không nghĩ tới, hắn tùy ý châm ngòi, liền tháo bỏ toàn bộ ngụy trang của cô.Vẻ mặt trêu đùa bởi vì hốc mắt sưng đỏ của cô mà biến mất, mím chặt môi mỏng vài lần muốn mở miệng, nhưng lại thủy chung không nói ra suy nghĩ hắn muốn.Trong không khí yên lặng xen lẫn bi ai, màn tơ bên giường không tiếng động theo gió khẽ nâng lên rồi rơi xuống.Thời gian trôi qua, hai người đối lập nhìn nhau, trong lòng mỗi người cảm giác khác nhau.Đau đớn gấp trăm lần giống như ngàn vạn con kiến xâm chiếm trái tim của Âu Y Tuyết, rốt cuộc, cô cũng nhịn không được ngã trên sàn nhà băng lạnh.Mặc dù cô mềm yếu bị hắn thấy rõ, nhưng vì cất giữ một tia tôn nghiêm cuối cùng của mình, cô lựa chọn che gò má của mình lại, không tiếng động khóc thút thít.Thấy thế, thân thể đang đứng kiêu ngạo của Mạc Dĩ Trạch khẽ lay động, hai mắt nham hiểm chẳng biết lúc nào hóa thành thương tiếc. Nhìn những giọt nước mắt khẽ rơi giữa năm ngón tay của cô, tim của hắn đột nhiên nhói đau.Tại sao hắn lại có cảm giác này? Chẳng lẽ hắn sinh lòng yêu thương cô?Hắn không hiểu cảm giác phức tạp của mình giờ phút này, hắn mơ màng. . .