Chương 40: Hậu sơn luyện kiếm

Thấy hai vị sư tỷ đều tỏ ý tán dương Ngọc Đỉnh phu nhân, Tần Uyển Phụng tuy bụng không vui nhưng vẫn không tỏ ý phản đối, chỉ hỏi Hoa Thiên Hồng :

– Thiên Hồng, vị Ngọc Đỉnh phu nhân đó bao nhiêu tuổi?

Hoa Thiên Hồng bị bất ngờ, lặng người đi một lúc mới trả lời :

– Theo vẻ ngoài mà đoán thì mới hai mươi mốt hai mươi hai tuổi, Uyển Phụng hỏi để làm gì?

– Để tôi xem bà ta nói thật hay giả… Bà ấy xưng là phu nhân, chẳng lẽ đã có phu quân?

– Không có.

Triệu Tam Cô thầm nghĩ: “Các cô này thì bất chấp tất cả, miễn sao tranh đoạt được tình nhân của mình thì thôi”.

Chợt nhìn Hoa phu nhân hỏi :

– Hướng Đông Lai sống chết thế nào ngươi biết không?

Hoa phu nhân đáp :

– Ngày xưa khi chúng tôi cứu được Hướng Đông Lai thì gân trên người ông ta bị cắt hết, võ công bị hủy, chắc không tránh khỏi tàn phế suốt đời. Nguyên Tư hộ giá ông ấy đến Tây Vực, sau đó bặt tin tức, không biết bây giờ còn sống hay đã chết.

– Hắn ngoài nữ nhi là Ngọc Đỉnh phu nhân ra còn có hậu nhân hoặc đệ tử gì không?

– Lức đó Hướng Đông Lai vô cùng tuyệt vọng, không còn ý chí nữa. Nguyên Tư cùng ông ta đi mấy vạn dặm đến Tây Vực nhưng vẫn không làm ông ta phấn chấn lên được bao nhiêu. Mới đến Tây Vực thì Hướng Đông Lai đem tặng một thanh Huyền Thiết kiếm rồi hai người từ biệt. Còn gia thất của ông ta thế nào, môn hạ đệ tử ra sao, ngay cả danh tánh thật, Nguyên Tư cũng không biết.

Triệu Tam Cô nói :

– Thì ra thanh Huyền Thiết kiếm của Tinh nhi dùng là do Hướng Đông Lai tặng. Người này sao lắm bảo bối thế chứ? Huyền Thiết kiếm, Kim kiếm ngay cả Thiên niên Linh chi cũng có. Nhưng nhi nữ của Hướng Đông Lai có Thiên niên Linh chi lại đem tặng cho người khác thì tất có khả năng chữa trị cho Hướng Đông Lai khỏi bị tàn phế chứ?

Thương Tu Khách chen ngang vào :

– Sao lão bà không hỏi ngay Ngọc Đỉnh phu nhân có hơn không? Chúng ta đây làm sao biết được.

Triệu Tam Nương trợn mắt quát :

– Ngươi định gây sự với lão bà ta ư?

Nói rồi vung trượng lên.

Thương Tu Khách hốt hoảng lùi lại nói mau :

– Không dám.

Bấy giờ Tần Bách Xuyên thấy tình thế căng thẳng liền đổi câu chuyện, nhìn Hoa Thiên Hồng hỏi :

– Thiên Hồng, nếu Kim kiếm có thật trong Bàn Long bảo kiếm của Thiên Ất Tử thì chúng ta phải làm gì để lộ ra cho mọi người thấy?

– Vãn bối có nghĩ đến chuyện này. Nếu chúng ta chỉ dùng lời lẽ nhất định hắn sẽ phủ nhận. Theo ngu ý của vãn bối thì cần có người khiêu chiến với hắn làm gãy thanh Bàn Long bảo kiếm đó…

Chúng nhân chợt lặng đi, đưa mắt nhìn nhau, trong đầu có tìm ra một người có thể đảm nhiệm trọng trách đó.

Một lúc, Từ Vân đại sư đề xuất :

– Phu nhân, việc này tối quan trọng, xem ra phu nhân hãy đảm nhiệm trọng trách này mới mong thành công.

Hoa phu nhân trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu :

– Chiêu Ý xưa nay không dùng binh khí. Chưởng lực có thể giết được Thiên Ất Tử nhưng không thể hủy được Bàn Long bảo kiếm…

Triệu Tam Cô nói ngay :

– Vậy hay cứ giết béng hắn đi, được tên nào hay tên ấy…

Từ Vân đại sư phản đối :

– Kế hoạch của chúng ta là vạch trần cho mọi người biết thanh Kim kiếm trong tay Thiên Ất Tử để chúng tặc nảy sinh mâu thuẫn, xảy ra ác chiến tranh đoạt, như vậy mới có nhiều hy vọng chiến thắng.

Chợt Thương Tu Khách góp lời :

– Đại sư khổ luyện bằng chiếc Thiết Nha sản tới mười mấy năm tất có thành tựu lớn, sao không thi triển tuyệt học của mình?

Từ Vân đại sư ngẫm nghĩ một lúc mới trả lời :

– Bần tăng quả thật đã khổ luyện mười mấy năm trời chỉ mong đến hôm nay tận lực thi triển sở học. Tuy không thể lấy được mạng Thiên Ất Tử nhưng liều một phen để chấn gãy bảo kiếm của lão yêu đạo, bần tăng tự tin không để nhục mệnh.

Triệu Tam Nương nói to :

– Như thế không được. Nếu đánh là phải đánh rốt ráo, một tên bỏ mạng mới thôi. Chẳng lẽ cũng mở lượng từ bi với bọn ác tặc đó để thành Phật.

Từ Vân đại sư nghiêm giọng :

– Vì đại nghĩa trên hết. Bần đạo đâu dám tham sinh úy tử. Chỉ vì Thiên Ất Tử chủ một giáo, lại chủ trì Tế Vong đàn. Dù sao bần tăng cũng chủ sự một phương, chỉ sợ dù khiêu chiến, Thiên Ất Tử chưa chắc đã dám ứng chiến.

Triệu Tam Cô nói :

– Ngươi cứ chửi đến tổ tông mười tám đời của hắn xem hắn có chịu ứng chiến hay không?

Mọi người không ai nhịn được cười.

Hoa phu nhân nói :

– Việc này thật không dễ đâu. Thiên Ất Tử vốn giảo hoạt, lại là chủ tế. Nếu chưa phải bước tối hậu, hắn sẽ không chịu xuất thủ đâu, mà phái những cao thủ khác.

Triệu Tam Cô ngắt lời :

– Nếu vậy, chuyện Kim kiếm, Ngân kiếm gì đó, chẳng phải nói suông thôi sao?

– Triệu lão thái đừng vội. Trăm người tất có sáng ý. Chúng ta suy nghĩ một lúc, thế nào cũng tìm ra biện pháp.

Lê Hoa Tiên Tử chợt nói :

– Tiểu Hoa, ngươi có thể thắng được Thiên Ất Tử không?

Hoa Thiên Hồng đỏ mặt đáp :

– Tiểu đệ vô năng, tự xét không phải là địch thủ của hắn.

Lê Hoa Tiên Tử thở dài nói :

– Thiên Ất Tử là một trong những cừu gia sát hại phụ thân ngươi nên trước mặt mọi người hắn không thể thoái thác. Hơn nữa ngươi là tiểu bối, có thể hắn tự tin mình tất thắng mà xuất trường cùng giao đấu với ngươi cũng nên.

Hoa Thiên Hồng gật đầu :

– Nhị sư tỷ nói không sai. Tiểu đệ cũng rất muốn cùng hắn liều một trận tử chiến, chỉ sợ nếu tiểu đệ bị bại ngay trận đầu thì hỏng mất đại sự.

Triệu Tam Cô phiền lòng gõ mạnh Ưng Đầu trượng xuống đất quát :

– Thuyền đã sắp cập bến, lẽ đâu lại dừng chèo? Ai còn nói linh tinh nữa lão bà ta sẽ cho một trượng.

Tần Bách Xuyên phấn chấn lên nói :

– Triệu lão thái nghĩ rất phải, cứ ngồi nói suông chẳng bằng hãy đứng dậy mà đi. Tranh thủ thời gian ba bốn ngày còn lại, mọi người nên luyện võ công tăng thêm bản lĩnh là thiết thực hơn hết.

Mọi người gật đầu tán thành, lập tức triển khai ra sau núi tập luyện.

Hoa phu nhân ngồi trên một phiến đá nhìn nhi tử luyện kiếm.

Hoa Thiên Hồng long hành hổ bộ, Huyền Thiết kiếm đâm đông chém tây, kiếm quang tạo ra một màn đen tuyền dầy đặc với kiếm phong ràn rạt xem rất hùng tráng.

Lê Hoa Tiên Tử đến gần nói :

– Năm ngoái tại Phù Hương cốc, võ công của Tiểu Hoa còn chưa thắng được ta, vậy mà bây giờ xem lại, chắc rằng ta không đương nổi ngươi năm mươi chiêu đâu.

Hoa phu nhân nói :

– Cô nương còn có tuyệt nghệ khác, tự nhiên võ công phải tăng tiến chậm hơn.

Tường Vi Tiên Tử cũng đến xem, cười nói :

– Phu nhân, tiểu Hoa chỉ dùng mười sáu chiêu kiếm pháp, vậy mà khi nào cũng thấy mới lạ, mỗi lúc một khác nhau. Nếu xem kỹ lại mười sáu chiêu này cũng đủ thành một pho kiếm pháp lớn vô cùng phong phú.

Hoa phu nhân đáp :

– Pho kiếm pháp này do tiên phu đúc kết võ học của bản thân. Tinh nhi vẫn còn chưa đạt đến những điều tinh túy bên trong đó.

Hoa Thiên Hồng luyện một lúc, định thu kiếm thỉnh giáo mẫu thân thì Thương Tu Khách xách kiếm xông tới quát to :

– Xem kiếm.

Hoa Thiên Hồng ngơ ngác thì kiếm đã chém xả vào, thế rất lợi hại. Chàng đành đưa Huyền Thiết kiếm lên đỡ.

Chớp mắt, Thương Tu Khách đã xuất chín mười chiêu kiếm đều lợi hại, hiểm ác. Hoa Thiên Hồng phải cố gắng hết sức vẫn không sao chống đỡ nổi.

Thương Tu Khách trầm giọng :

– Tại Tế Vong đàn nếu ngươi muốn chấn gẫy thanh Bàn Long bảo kiếm của Thiên Ất Tử thì cần phải thắng được ta trước đã.

Hoa Thiên Hồng nghĩ bụng: “Lão tiền bối này thật là hào khí. Ta không nên ngập ngừng nữa kẻo làm lão tiền bối này tức giận”.

Nghĩ đoạn xuất ra một kiếm nhằm vào trường kiếm của Thương Tu Khách chém sang.

Thương Tu Khách la lên :

– Có thế chứ.

Đồng thời mũi kiếm nhằm thẳng ngực Hoa Thiên Hồng múa lên như ánh chớp tạo thành một chùm hào quang.

Hoa Thiên Hồng kinh hãi nhảy lùi một bước dài tới hơn trượng cúi xuống xem, ngay ngực áo chàng bị kiếm đâm lủng gần hai mươi chỗ.

Hoa phu nhân cười nói :

– Chiêu “Chư Tiên Triều Kiến” thật lợi hại. Kiếm pháp của Thiên Ất Tử cũng không thể hơn thế được.

Thương Tu Khách nghiêm mặt nói :

– Phu nhân không rõ, Thiên lão tặc bản lĩnh đến đâu chỉ vài chiêu kiếm pháp đó? Muốn chấn gãy kiếm của hắn, cần phải đoạt tiên cơ buộc hắn phải liều đấu, chứ nếu trong đấu trường phải ứng phó bị động ấy thì không những không thu được kết quả mà còn không giữ được mạng mình, thì có ích gì?

Hoa Thiên Hồng đỏ mặt tía tai đáp :

– Vãn bối nhất thời hồ đồ, bây giờ đã hiểu rồi.

Từ Vân đại sư chợt đến gần nói :

– Hoa phu nhân, bần tăng đã nghĩ rất nhiều. Võ công chúng ta đều do khổ luyện mà thành, mỗi ngày tích cóp một ít nên tiến bộ rất chậm. Còn Hoa công tử trước đó có Đan Hỏa Độc Liên tăng nội lực, sau lại được Thiên niên Linh chi trợ thân pháp, tiềm năng thâm hậu, rất có triển vọng. Chúng ta nên chuyên tâm cùng giúp Hoa công tử đưa hết sở học truyền thụ tất mau thành tài.

Hoa phu nhân cảm động chắp tay nói :

– Đại sư rộng lòng từ bi, mẫu tử chúng tôi cảm kích bất tận.

Rồi chợt nghiêm giọng :

– Tinh nhi mau quỳ xuống.

Hoa Thiên Hồng vội bước đến trước mặt quỳ xuống phủ đầu nói :

– Hài nhi cung kính thỉnh giáo huấn.

Hoa phu nhân trầm giọng :

– Từ Vân đại sư và Thương tiền bối đều là hảo hữu của phụ thân chuyện trước đây, nay đều muốn con thành long thành phượng, nỗ lực luyện nghệ. Con cần cố gắng hơn nữa để khỏi phụ lòng hai vị tiền bối mới được.

Hoa Thiên Hồng hướng sang Từ Vân đại sư và Thương Tu Khách rập đầu nói :

– Đa tạ hai vị tiền bối đã sủng ái.

Thương Tu Khách xua tay nói :

– Không cần phải khách khí. Ngươi cứ dốc tận bản lĩnh, đánh bại ta sớm thêm khắc nào, mọi người tăng thêm lực lượng khắc đó, hy vọng thắng lợi cũng nhiều thêm.

– Vãn bối sẽ nguyện tận lực, không dám lười biếng.

Chờ Hoa Thiên Hồng đứng lên, Thương Tu Khách liền vung kiếm tấn công ngay.

Hoa Thiên Hồng vội vung Huyền Thiết kiếm lên chống đỡ, không một chút lơ là sơ sẩy.

Hoa phu nhân quan sát cuộc chiến một lúc, chợt nói :

– Xuất Ký Vọng, Nhập Quy Vị, Hồng Phi Tại Thiên, Long Chiến Vu Dã.

Câu nói cực nhanh, Hoa Thiên Hồng không kịp nghĩ ngợi, chân di chuyển mấy bước, một kiếm đánh ngược lên, một kiếm quét ngang lại tiếp liền hai kiếm.

Đó là hai chiêu kiếm thứ mười một và mười hai mà Hoa Thiên Hồng chưa từng sử dụng.

Thương Tu Khách nghe Hoa phu nhân chỉ điểm cho nhi tử đã chột dạ, trường kiếm vội công ra đã thấy Huyền Thiết kiếm của Hoa Thiên Hồng đánh tạt lên hóa giải kiếm chiêu của mình.

Lão vừa định biến chiêu đổi thức thì Hoa Thiên Hồng đã thi triển chiêu “Long Chiến Vu Dã” tạt ngang thắt lưng.

Thương Tu Khách vội vàng lùi lại.

Từ Vân đại sư cười nói :

– Hoa phu nhân quả nhiên lợi hại. Bần tăng cũng vào đây.

Hoa Thiên Hồng được mẫu thân chỉ điểm vừa chiếm tiên cơ thì chợt thấy ánh ngân quang lóe lên, tiếp đó là một áp lực ập xuống.

Chàng đã từng biết bản lĩnh của Từ Vân đại sư với Thiết Nha sản có áp lực vạn cân nên không dám tiếp chiêu mà chao mình tránh, đồng thời công sang Từ Vân đại sư.

Từ Vân đại sư quát to một tiếng vung Thiết Nha sản tiếp tục vỗ tới.

Thương Tu Khách hưởng ứng ngay đâm sang một kiếm.

Hai người liên thủ hiển nhiên quy lực mãnh liệt vô cùng.

“Choang”.

Huyền Thiết kiếm bị Thiết Nha sản nặng hơn và áp lực mạnh hơn làm chấn động bay lên, trong khi đó Thương Tu Khách không chút lưu tình đâm tiếp kiếm sang.

Hoa Thiên Hồng nhún mình nhảy lên chộp lại được thanh Huyền Thiết kiếm.

Từ Vân đại sư nói :

– Trong cuộc chiến, cả cha cũng không được nhường. Ngươi có bao nhiêu bản lĩnh thì cứ việc thi thố hết đi.

Hoa Thiên Hồng mím môi nói :

– Vãn bối đành thất lễ.

Vừa tiếp đất đã xuất một kiếm đâm vào Từ Vân đại sư.

Thương Tu Khách lạnh lùng nói :

– Nếu không thắng được ta và đại sư thì ở Tế Vong đàn không có chỗ cho ngươi xuất đầu đâu.

Hoa Thiên Hồng nghiến răng xuất liền năm chiêu kiếm, những ánh chớp đen liên tiếp nhau phát ra vô cùng mãnh liệt công tới tấp vào hai vị tiền bối, dần dần đã lấy được thế quân bình, phần nào chiếm thượng phong.

Hoa phu nhân chợt nói :

– “Cửu Thiên Chư Lãn”, “Khốn Thú Đẩu Công”.

Hoa Thiên Hồng thấy Thiết Nha sản của Từ Vân đại sư vừa áp tới định thi triển chiêu “Cửu Thiên Chư Lãn” thì nghe mẫu thân chỉ điểm vừa hợp ý mình, Thiết kiếm vung ngược lên rồi quét ngang vào cánh tay phải của Từ Vân đại sư, đồng thời tay trái vận “Khốn Thú Đẩu Công” đánh sang Thương Tu Khách một chưởng.

Một trận sắt thép va chạm nhau loảng xoảng, Huyền Thiết kiếm và Thiết Nha sản chạm nhau tóe lửa, Từ Vân đại sư chùng người xuống, còn Hoa Thiên Hồng bị bức lùi một bước.

Huyền Thiết kiếm là vật chí bảo không gì chém đứt, nhưng Thiết Nha sản là Kim cương đại lực của Phật môn nên cả hai người đều thấy cánh tay tê đi nhưng binh khí lại không chút hề hấn gì.

Cùng lúc đó nghe “bịch” một tiếng, Thương Tu Khách bị trúng chưởng vào vai trái.

Nhưng khi chưởng vừa chạm tới áo đối phương thì Hoa Thiên Hồng đã bị Thiết Nha sản của Từ Vân đại sư đánh vào Huyền Thiết kiếm nên bị bức lùi, vì thế chưởng lực cũng hết đà, chỉ trúng nhẹ vào vai Thương Tu Khách.

Bấy giờ Từ Vân đại sư thu hồi binh khí định nghỉ một lúc thì Thương Tu Khách lạnh giọng nói :

– Đấu tiếp.

Trường kiếm lại công sang.

Ba người lại tiếp tục cuộc đấu.

Hoa Thiên Hồng thầm nghĩ: “Người khác tìm được một danh sư đã là may mắn lắm. Ta được phụ mẫu truyền nghệ, lại có võ học tuyệt thế, nay các vị tiền bối không tiếc sức bồi dưỡng, đích thân chỉ dạy trực đấu, ta nếu để phụ lòng họ thì thật không xứng đáng chút nào”.

Nghĩ đoạn hùng tâm chợt nổi, Huyền Thiết kiếm bay như rồng cuốn tranh đoạt tiên cơ bức Từ Vân đại sư và Thương Tu Khách phải lùi về chống đỡ, chàng vẫn không chút nương tay, chiêu chiêu cẩn mật, thức thức bí hiểm.

Lại qua ba mươi chiêu, Hoa Thiên Hồng vẫn tiếp tục giành chủ động.

Trong cơn kịch chiến, Từ Vân đại sư bỗng biến chiêu, Thiết Nha sản chuyển thế thi triển bí học xuất liền mấy chiêu khiến Hoa Thiên Hồng biến loạn không ứng phó được.

Từ Vân đại sư chợt hét lên một tiếng, Thiết Nha sản tiếp cận gài lấy thanh Huyền Thiết kiếm khiến Hoa Thiên Hồng bị khóa chặt không tiến thoái được nữa.

Từ Vân đại sư đại sư thu Thiết Nha sản về cười nói :

– Chiêu “Bồ Đề Vấn Đạo” này bần tăng phải phí mất hai tháng mới luyện được đắc tâm ứng thủ. Hoa công tử có thể nghĩ được cách phá giải hay không?

Hoa Thiên Hồng ngượng nghịu thu kiếm về đưa tay lau mồ hôi trán, khâm phục nói :

– Vãn bối không nghĩ ra phải dùng chiêu thức nào mới phá giải nổi.

Nói xong đưa mắt nhìn mẫu thân dò hỏi.

Hoa phu nhân nghĩ ngợi một lúc rồi nói :

– Chiêu “Bồ Đề Vấn Đạo” này của đại sư thật vô cùng thần diệu, Chiêu Ý cũng chưa nghĩ ra cách hóa giải.

Từ Vân đại sư cười kha kha nói :

– Đồng đạo thâm giao, phu nhân sao phải khiêm tốn?

Đột nhiên tỉnh ngộ thâm ý của Hoa phu nhân, nhìn Hoa Thiên Hồng bảo :

– Hoa công tử, lệnh đường làm như thế là phải. Mười sáu chiêu kiếm pháp của lệnh tôn huyền diệu lắm, cứ suy ngẫm tất sẽ có cách phá giải, chớ nên ỷ vào mẫu thân.

Chợt nghe Hoa Vân nói :

– Bây giờ đã quá Ngọ, xin chư vị nghỉ ngơi một lúc rồi dùng bữa đã rồi hãy luyện tiếp.

Lê Hoa Tiên Tử ngước nhìn trời hỏi :

– Tiểu Hoa, hôm nay có cảm thấy độc liên phát tác không?

Hoa Thiên Hồng lắc đầu :

– Không có chút hiện tượng nào. Chắc Độc liên đã bị Thiên niên Linh chi hóa giải rồi.

Chúng nhân đều rất vui vẻ tìm nơi nghỉ ngơi.

Hoa Vân đã chuẩn bị xong đồ ăn thức uống, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, chẳng chút nào để ý đến nguy cơ trước mắt.

Ăn xong, Hoa Thiên Hồng cầm ngay Huyền Thiết kiếm của mình cúi người nói :

– Nhị vị lão tiền bối, vãn bối xin được tiếp tục thỉnh giáo, thế nào?

Thương Tu Khách hỏi :

– Ngươi đã nghĩ ra được phương pháp nào để có thể phá giải nổi chiêu “Bồ Đề Vấn Đạo” của Từ Vân đại sư chưa?

– Vãn bối nghĩ ra rồi. Để đối phó với chiêu đó, có thể sử dụng một chiêu “Ngự Diệc Vu Uyên”, tuy nhiên vãn bối nội lực không đủ, dù có phá giải được chiêu “Bồ Đề Vấn Đạo” của đại sư nhưng nếu tiền bối lại xuất kiếm công vào thì vãn bối không đương nổi.

– Vậy thì cầm chắc bại trận rồi sao?

– Nếu thật sự đối địch, vãn bối sẽ thi triển một chiêu “Thiên Hà Tinh Tán”, cùng đại sư lưỡng bại câu thương. Nếu đại sư lùi về hộ mệnh, vãn bối có thể chuyển bại thành thắng.

– “Thiên Hà Tinh Tán” là chiêu thứ mấy.

– Đó là chiêu cuối cùng trong pho kiếm pháp.

Hoa phu nhân thấy nhi tử đã có vẻ chững chạc hơn trước nhiều, suy tính như vậy cũng hợp tình hợp lý nên quay sang Tần Ngọc Long và Bành Bái hỏi :

– Hai vị hiền điệt dạo này luyện công thế nào?

Tần Ngọc Long cúi mình đáp :

– Vãn bối lâu nay cùng Thương Tu tiền bối luyện kiếm, hàng ngày còn được gia phụ luyện thêm về bộ pháp. Chỉ là tư chất kém cỏi nên tiến bộ rất chậm.

Hoa phu nhân gật đầu nói :

– Luyện võ công không phải một sớm một chiều mà có được thành tựu. Tần hiền điệt được lệnh tôn và Thương Tu tiền bối chỉ dạy là tốt rồi.

Lại quay sang Bành Bái hỏi :

– Còn Bành hiền điệt thế nào?

Bành Bái trả lời :

– Vãn bối luyện “Bích Lịch chưởng” của tiên sư.

Hoa phu nhân gật đầu nói :

– Lệnh sư là nhất đại hào hiệp, danh mãn thiên hạ. Tuy hiền điệt một mình du lãng giang hồ nhưng vẫn không làm mất hùng phong của sư môn, nếu lệnh sư dưới suối vàng có biết được cũng đã được an ủi.

Dừng lại một lát, lại tiếp :

– Tiêu Dao Tiên và lệnh sư có mối giao tình vong niên. Vị tiền bối đó có kỳ vọng vào hiền điệt, chuyển cho ta một pho bí kíp võ công nhờ chuyển cho ngươi, lại còn nhờ ta truyền thụ võ học trong đó. Nếu hiền điệt chịu học, ta sẽ truyền thụ.

Bành Bái ngẩn người nhìn sang Hoa Thiên Hồng rồi thấp giọng :

– Vãn bối bản lĩnh còn non kém, đến đâu cũng gặp thất bại. Được bá mẫu dạy cho thì còn gì bằng. Vãn bối xin nguyện kiên tâm. Chỉ cần trả được mối huyết thù cho tiên sư, vãn bối sẵn sàng làm mọi việc.

Hoa phu nhân thầm nghĩ: “Tiểu tử này tuy tính tình thô lỗ nhưng trung trực và khí khái. Ta sẽ truyền thụ “Si Vưu thất giải” cho nó cũng tốt”.

Thấm thoát ba ngày đã trôi qua, trong không khí luyện tập khẩn trương, nhìn lại đã chiều ngày mười ba tháng bảy.

Trong ba ngày khổ luyện, võ công của Hoa Thiên Hồng tăng tiến rất nhiều, có thể nói mỗi ngày nghìn dặm. Đó là nhờ tư chất võ học thiên bẩm và kỳ duyên được hai loại thần dược trong cơ thể chàng mà có thân pháp siêu phàm và nội lực thâm hậu.

Sau ba ngày, chàng có thể giữ bình thủ với bốn vị đại cao thủ là Từ Vân đại sư, Thương Tu Khách, Triệu Tam Cô và Hoa Vân trong suốt mấy trăm chiêu.

Tốc độ tăng tiến võ học của Hoa Thiên Hồng phải nói là kinh nhân, chỉ tiếc rằng đã là mười ba, tối mai là tiền tịch của cuộc đại chiến sinh tử.

Từ Vân đại sư phấn khích nói :

– Bây giờ có thể khẳng định Thiên Ất Tử không thể đương cự nổi Huyền Thiết kiếm của Hoa công tử rồi.

Khi trăng mọc, họ vẫn tiếp tục ra hậu sơn luyện kiếm.

Ở thạch lương kể cả ngày và đêm đều để lại người thủ giữ.

Hôm đó có cả Miêu Lĩnh tam tiên, Tần Uyển Phụng, Tống gia mẫu tử đều ở lại bên sườn núi trước thạch lương cảnh giới. Lê Hoa Tiên Tử nháy mắt nhìn Tần Uyển Phụng cười hỏi :

– Phụng nhi, ngươi muốn gặp tiểu Hoa sao không theo phu nhân ra hậu sơn?

– Phụng nhi không muốn gặp đâu. Chàng luyện kiếm, đến chỉ làm phiền thôi.

Tường Vi Tiên Tử nói khích :

– Phụng nhi, ta thấy hai người cả năm đã không gặp nhau. Tiểu Hoa sao không thấy đậm đà tha thiết với ngươi, thậm chí ít khi nói chuyện.

Tần Uyển Phụng lắc đầu :

– Thời gian quá gấp rút, Tế Vong đàn đã cận kề, vì thế tâm trạng của chàng rất trầm trọng, còn thời gian đâu mà trò chuyện.

Lê Hoa Tiên Tử nhìn Tống Lãng hỏi :

– Tống Lãng, ngươi nói vị Ngọc Đỉnh phu nhân của Thông Thiên giáo đối với tiểu Hoa thế nào?

Tống Lãng ngập ngừng đáp :

– Tôi chỉ nghe hai vị tiểu đạo nói qua nhưng không rõ quan hệ giữa họ thế nào?

Tường Vi Tiên Tử ngắt lời :

– Có gì mà phải hỏi? Nữ nhân đó đã đưa Thiên niên Linh chi tặng cho tiểu Hoa, tâm ý thế nào đã rõ quá rồi còn gì?

Chợt nghe Vô Nha Hổ Tống lão bà giận dữ nói :

– Nữ nhân đó thật là đồ cú hôi lại đòi ăn thịt thiên nga. Hoa thiếu gia còn trẻ không chịu đựng nổi sự mê hoặc cám dỗ của thứ yêu tinh đó. Ngày mai tại Tế Vong đàn, Đại tiên tử hãy dùng chút thủ đoạn để giết yêu nữ đó đi là xong chuyện.

Trong thâm tâm Tống thị tam hổ, Hoa Thiên Hồng và Tần Uyển Phụng là đôi lương duyên trời se, đồng thời cả hai người đều là chủ của họ. Đương nhiên không thể chịu đựng nổi người thứ ba chen vào, nhất là người đó lại thuộc phe địch.

Tường Vi Tiên Tử nghe vậy tán đồng ngay :

– Đại sư tỷ, chủ ý đó thật là hay. Phụng nhi tính thật thà, lại không luyện võ, sau này nhất định chịu nhiều thiệt thòi. Vì thế nên phòng trước giết nữ nhân kia đi là tốt.

Tần Uyển Phụng lo sợ kêu lên :

– Ba vị sư tỷ không làm thế được đâu. Ngọc Đỉnh phu nhân là nhi nữ của Hướng Đông Lai tiền bối, là đồng minh của chúng ta.

Tường Vi Tiên Tử trừng mắt bảo :

– Ngươi nói bậy bạ gì thế? Mai đây con nha đầu kia nằm sờ sờ một bên phu quân ngươi, chẳng lẽ ngươi ngủ yên được sao? Trừ tình địch cho rồi, ngươi còn lôi thôi…

Miêu nữ tính cả ghen, chỉ cần nói được tất sẽ làm được.

Tần Uyển Phụng vốn chịu ảnh hưởng của Hoa phu nhân, chỉ sợ ba vị sư tỷ quyết giết cho được Ngọc Đỉnh phu nhân chỉ e lỡ mất đại sự.

Chính ngay lúc đó từ đầu bên kia thạch lương có một bóng người thướt tha yểu điệu vội vã đi đến phía họ.

Dưới ánh trăng rằm, nhân ảnh kia dừng lại chốc lát bên tấm bia đá.

Bóng người thiết tha yểu điệu kia chạy xộc đến trước tấm bia đá, đọc thấy tám chữ lớn :

– Nếu là bằng hữu, trước phải xưng danh!

Người đó ngẩng mặt nhìn trời rồi thốt lên thống thiết :

– Ta có được tính là bằng hữu không đây? Nếu ta tự nhận là bằng hữu, liệu chàng có thể chấp nhận cho không? Còn những người khác nữa? Có chê cười ta không?

Do dự hồi lâu, người đó ngưng mục chú thần nhìn sang phía đối diện.

Dưới ánh trăng, ngay giữa sườn núi có mấy nhân ảnh ngồi bên thạch lương, có vẻ như họ đều là nữ nhân.

Cuối cùng người đó nghiến chặt răng quả quyết bước qua tấm bia đá, phóng mình về phía thạch lương.

Giữa sườn núi, Miêu Lĩnh tam tiên đã sớm phát hiện thấy người kia đang đến, nhưng khoảng cách còn khá xa, hơn nữa ánh trăng lại chiếu phía sau người đó, vì thế không thể thấy rõ diện mạo.

Lê Hoa Tiên Tử thấp giọng nói :

– Hay thật! Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến. Vị Ngọc Đỉnh phu nhân mà không chờ được tới Kiện Tiếu đại hội mà vội đến đây tìm chết.

Lam Hoa Tiên Tử thêm :

– Chẳng trách nào tiểu Hoa chẳng bị mê hoặc chứ? Chỉ riêng dáng vẻ thướt tha quyến rũ kia đủ làm mê muội chúng sinh rồi.

Tường Vi Tiên Tử hỏi :

– Chúng ta chờ mụ trúng “Mê Hồn tán” cho rơi xuống tuyệt cốc sau đó tra khảo một trận mới xử tử, được không?

Tống lão bà chợt chen lời :

– Như thế phải lắm! Nữ nhân kia quyến rũ mê hoặc Hoa thiếu gia vì thế cho nó rơi xuống thâm cốc trăm trượng cho phân thân nát cốt cũng đáng đời.

Lúc này nhân ảnh thiết tha kia đã qua khỏi tấm thạch bia lao thẳng về phía họ.

Lê Hoa Tiên Tử tức giận nói :

– Xem kìa! Thị qua tấm bia mà vẫn không chịu thông phục tính danh, cậy thế là tình nhân của tiểu Hoa mà xông vào một cách tự nhiên như thế, không coi ai vào đâu cả.

Bấy giờ nữ tử đã tới đống đá, nơi Tường Vi Tiên Tử bố trí trận địa đầu tiên.

Trong hội kỳ, để đề phòng địch nhân xâm phạm, từ khi chập tối Miêu Lĩnh tam tiên đã mai phục bố trí ba quan trận.

Nữ tử kia đạp chân lên đống đá liền hít phải “Mê thần dược phấn”.

“Mê thần dược phấn” tuy không lợi hại bằng “Mê Hồn tán” được mai phục ở quan thứ hai, vậy mà nữ tử kia đã không thể chịu đựng được, chỉ thấy thân thể nhũn dần rồi ngã xuống lăn về phía thâm cốc.

Tần Uyển Phụng thấy vậy kêu lên một tiếng, chợt nhớ lại tiếng la thảm của người hôm qua lòng chợt chạnh niềm trắc ẩn, cấp giọng :

– Ba vị sư tỷ, chúng ta hãy tới đó xem, hỏi rõ mọi chuyện rồi để cho người đó lui về là được.

Lê Hoa Tiên Tử nói :

– Nha đầu ngốc nghếch ạ! Có gì hay ho đâu mà phải hỏi? Chẳng lẽ ngươi còn định đi bái mụ làm tỉ muội để mụ giành hết…

Chợt nghe Lam Hoa tiên tử kêu lên :

– Ái chà! Thì ra mụ Ngọc Đỉnh phu nhân này chẳng phải tay vừa…

Nguyên nhân ảnh yểu điệu kia bị lăn đi một vòng chợt gượng định thần lại, rút ra một viên dược hoàn cho vào miệng, lát sau đứng lên bước qua đống đá, tiếp tục tiến về phía trước.

Lê Hoa Tiên Tử hậm hực nói :

– Hảo! Nếu ngươi chịu thấu “Mê Hồn tán” ta mới phục ngươi!

Tần Uyển Phụng mở tròn đôi mắt, thấy nữ tử kia đi gần đến thạch lương, nghĩ đến “Mê Hồn tán” của nhị sư tỷ lợi hại thế nào, liền hoảng hốt kêu lên :

– Ngọc Đỉnh phu nhân, đứng lại!

Nữ tử nghe gọi quả nhiên dừng bước ngẩng đầu lên.

Lê Hoa Tiên Tử trừng mắt nhìn Tần Uyển Phụng, trầm giọng quát :

– Nha đầu này! Sao dám làm hỏng chuyện?

Lam Hoa tiên tử cười khanh khách nắm tay Tần Uyển Phụng nói :

– Đi nào! Ta xem vị phu nhân này rất đẹp, mọi người hãy đến xem!

Mọi người nháo nhác đứng lên cùng hướng cả tới thạch lương, đột nhiên Tần Uyển Phụng kinh ngạc kêu lên :

– A! Thì ra là cô ta!

Lam Hoa tiên tử hỏi :

– Ai vậy?

Tần Uyển Phụng thấp giọng :

– Bạch Quân Nghi!

Lê Hoa Tiên Tử nhíu mày nói :

– Thật cầu không được, không ngờ…

Chưa dứt lời đâm bổ tới trước tiên.

Lan Hoa tiên tử và Tường Vi Tiên Tử vừa nghe người đang đến lại là Bạch Quân Nghi cũng tiếp bước theo.

Chợt nghe Tống lão bà nói bằng giọng the thé :

– Ba vị tiên tử đấy! Tối nay dù có trời sập cũng diệt cho được cái tên tặc nữ đó.

Lê Hoa Tiên Tử đáp :

– Há phải chờ ngươi nhắc?

Miêu Lĩnh tam tiên bấy giờ đã tới sát thạch lương, chỉ còn cách Bạch Quân Nghi chiếc máng bằng đá này, trên đó đã bố trí sẵn “Mê Hồn tán” vô sắc vô vị. Song phương chỉ cách nhau vài trượng.

Dưới ánh trăng trong veo, dáng Bạch Quân Nghi đứng trác lập với bộ bạch y trắng ngần như tuyết như một tiên nữ.

Nàng thật xinh đẹp tuyệt trần, đẹp đến nỗi khó hình dung được, đồng thời lạnh lùng kiêu sa, lạnh lùng kiêu sa tới mức khiến người ta khó chịu.

Sắc đẹp của Bạch Quân Nghi hiển nhiên đều làm cho Miêu Lĩnh tam tiên phải thẹn không bằng, tự nhiên lòng sinh ghen tị. Còn vẻ kiêu sa lạnh lùng khiến họ nảy sinh phản cảm, chợt hiện sát cơ.