Chương 40 – Mùi vị của chết chóc

Tư Dao bực tức tắt máy tính, đầu nhoi nhói đau, long cô còn đau hơn nữa. Cái chết sẽ đến khiến cô run rẩy nhưng không đau xót; cô đau xót nghĩ đến Chung Lâm Nhuận. Vì cứu mình mà anh ấy bị cuốn vào tấn bi kịch này một cách chẳng đâu và đâu cả.

Bi kịch khiến người ta đau xót.

Một nỗi xúc động bỗng trỗi dậy, cô muốn lập tức gặp Lâm Nhuận để xin lỗi anh, và xin trao cho anh tất cả tình yêu. Cô muốn nói thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa, liệu tình cảm có thể là mãi mãi không?

Nhưng cô biết tối nay Lâm Nhuận phải đi làm việc ở Văn phòng luật sư. Anh là người đam mê công việc, thảo nào bấy lâu vẫn không bị các cô gái xinh đẹp của chống phồn hoa cuốn hút. Kể từ khi yêu nhau, sự lãng mạn vẫn chỉ thuần túy là một khái niệm nằm trong từ điển. Tư Dao đã phải vài buổi tối cùng ngồi với anh ở Văn phòng để làm việc. Anh nói tối nay sẽ tra cứu tư liệu pháp lý cần thiết để thực hiện việc giao nộp đám tiền kia. Lúc sắp đi, thấy cô đang lên mạng, anh đã tự đi một mình.

Tư Dao không muốn chờ đợi nữa, vì phải đến khuya anh mới về. huống chi, hễ nghĩ đến cái chết thì căn phòng này lại khiến cô thấy nghẹt thở. Không nghĩ nhiều nữa, cô xuống cầu thang để đến Văn phòng tìm anh.

Đêm cuối thu đầu đông, thật đúng là “lạnh âm âm”. Trời âm u, mặt trăng lúc tỏ lúc mờ sau những đám mây đen khiến lòng người tê tái.

Dao Dao, tại sao ngươi không nghĩ theo chiều hướng lạc quan? Chẳng lẽ Viên Thuyên trên QQ là một thứ quyền để phán quyết sinh tử? Tại sao cô ấy lại trở nên ngày xa lạ? Minh có nên tin lời cô ấy không?

Trên con đường nhỏ vắng vẻ ven khu biệt thự, Tư Dao đi rất lâu mà không gặp chiếc taxi nào. Phần lớn dân cư ‘ốc đảo quí tộc’ đều có xe riêng, nếu không gọi điện trước thì hiếm khi bắt gặp taxi đi ngang qua đây. Cô biết Lâm Nhuận đi làm thường đạp xe đến ga ‘Ốc đảo’, rồi đi tàu điện ngầm đến ga Trung tâm thương mại, Văn phòng luật sư Thiên Hoa ở gần đó. Từ khu biệt thự đi bộ chừng 15′ là đến ga tàu điện ngầm, cô định đến Văn phòng gặp Lâm Nhuận rồi cùng anh đi tàu điện ngầm trở về. Đi bộ vài phút vẫn không gặp taxi, cô không nghĩ đến nó nữa, dứt khoát rảo bước về phía ga tàu điện.

Đúng vào lúc này giác quan thứ sáu mách bảo cô: trên đường không chỉ có mình cô đang đi.

Có lẽ mình phải gọi taxi. Cô lấy máy di động ra.

Ngoảnh lại nhìn, vắng ngắt không một bóng người.

Nhưng nếu lần ra được số điện thoại để gọi, rồi chờ được taxi, thì có lẽ mình đã đi đến ga rồi. Ở đó đông người, mình còn sợ gì nữa?

Thế là cô lại rảo bước, mong sao bước chân sẽ nhanh hơn cả nhịp tim đang đập.

Nhưng hình như kẻ bám theo kia cũng đi càng nhanh hơn.

Cô quay ngoắt lại, chỉ thấy phía sau là cái bóng hắt hiu của chính mình. Ánh đèn đường mờ nhạt, hai hang cây và những lùm cây âm u dọc 2 bên đường. Liệu có phải ‘giác quan thứ sáu’? Hay lại là áo giác của mình? Lại như là rối loạn tâm thần?

Mình đã phủ nhận cái gọi là ảo giác. Kiều Kiều và Viên Thuyên đã chết mà vẫn tồn tại trong cuộc sống của mình, rành rành là đã QQ với nhau sao gọi là ảo giác được? Ranh giới giữa thực và ảo đôi khi rất mơ hồ.

Cô bước đi mỗi lúc một nhanh, và bắt đầu chạy chậm. Bước chân của kẻ bám theo kia cũng dồn dập, âm thanh sàn sạt ngay phía sau đến nỗi cô nghe thấy tiếng tim hắn đập thình thịch. Cô dốc toàn lực chạy thật nhanh, kẻ kia cũng không lơi lỏng, bám sát luôn. Cô biết mình không thể thoát, đành quay ngoắt lại để đối mặt với hắn.