Chương 40 – Nan vi tri dĩ nan vi địch 2

Nhiếp Phong và Đoạn Lãng muốn tìm người khắc bia mộ cho hai vị phụ thân trước, nên chưa thể lên động Lăng Vân lúc này được, đành phải tìm nơi ngủ trọ một đêm.

Nhưng khách điếm cũng đã kín khách, ba người đành phải ở chung một gian phòng nhỏ.

Trong phòng có một cái giường cũng rất nhỏ, chỉ đủ cho hai tiểu hài tử chen nhau cùng ngủ, Bộ Kinh Vân không nói lời nào liền lui ra để hai người Nhiếp Phong ngủ trên giường, rõ ràng là muốn nói hắn sẽ không ngủ trên giường.

Bởi vì hắn không thích ngủ chung giường cùng bất cứ ai. Hay là vì…

Vùng Nhạc Sơn mặc dù không lạnh lắm, nhưng đêm đến khí lạnh xông tới cũng chẳng dễ chịu gì, Nhiếp Phong thấy thế vội lấy chiếc chăn duy nhất trên giường muốn đưa cho Bộ Kinh Vân, Đoạn Lãng kinh ngạc hỏi: “Phong, huynh mang chăn cho hắn, chúng ta đắp bằng gì?”

Nhiếp Phong nói: “Dưới đất lạnh lắm, Vân sư huynh ngủ dưới đất như thế sẽ bị cảm lạnh mất, hơn nữa chúng ta ngủ trên giường, cũng không lạnh lắm đâu, chi bằng…”

Đoạn Lãng cướp lời: “Hắc, là tự hắn muốn đi theo đến đây, tự mình chuốc khổ, đâu liên quan gì đến người khác!”

“Lãng…” Nhiếp Phong thấp giọng gọi nó, nói: “Có đôi lúc sự thật không đơn giản như đệ nghĩ đâu, tâm một người lại càng không đơn giản như suy nghĩ của đệ…”

Đoạn Lãng nghe xong cũng không cãi nữa, chỉ có điều không muốn nhường cái chăn chút nào.

Nhiếp Phong đi tới sau lưng Bộ Kinh Vân, cúi người gọi khẽ: “Vân sư huynh!”

Bộ Kinh Vân không đáp lại, vẫn nghiêng người quay lưng lại phía Nhiếp Phong mà nằm.

« A, hóa ra là đang ngủ thật. » Nhiếp Phong đành nhẹ nhàng đắp chăn cho Bộ Kinh Vân, rồi thổi tắt ngọn đèn trong phòng.

Trong phòng tối đen như mực.

Nhưng trong bóng đêm nặng nề ấy bỗng dưng có hai đốm sáng.

Đó là ánh mắt sáng ngời trong hai mắt Bộ Kinh Vân.

Hóa ra hắn vẫn chưa ngủ.

Hắn đang mở to mắt, tay nắm chặt cái chăn Nhiếp Phong mới đắp cho mình.

Trong đầu hắn đang xoay quanh một câu Nhiếp Phong vừa nói.

“Tâm một người không phải đơn giản như suy nghĩ của đệ đâu…”

Không sai, Đoạn Lãng đương nhiên không thể nào tưởng tượng được, nhưng mà những chuyện ẩn sâu trong tâm hắn, ngay cả Nhiếp Phong cũng không thể nào hiểu được.

Có lẽ trên đời sẽ không bao giờ có người nào có thể hiểu được nỗi đau của hắn như Hoắc Bộ Thiên.

Ngay cả Nhiếp Phong cũng vậy!

Nghĩ đến đây, Bộ Kinh Vân đột nhiên buông cái chăn ra.

Cuối cùng đã lại quay về động Lăng Vân.

Cả Nhiếp Phong lẫn Đoạn Lãng đều đã đem bia mộ được khắc dựng thẳng ngoài cửa động Lăng Vân, hai người quỳ lạy thật sâu.

Cả hai người đều đã xem xét rất kỹ phạm vi mười trượng trong động Lăng Vân, thấy động này sâu không thấy đáy, nếu còn cố đi tới thì khó mà quay ra được.

Hai người càng khẳng định Nhiếp Nhân Vương và Đoạn Soái đã chết, bởi nếu cả hai còn chưa chết thì nhất định đã sớm đến Thiên Hạ Hội tìm gặp Nhiếp Phong và Đoạn Lãng. Chỉ không biết dị thú rực lửa mà Bộ Kinh Vân nói đang ở đâu. Có khi nào vẫn đang ngủ say ở một nơi thật sâu trong động Lăng Vân, chờ thời điểm “Nước qua đầu gối Phật” để lại tỉnh giấc?

Không ngờ mới đó mà đã qua hơn một năm, con của hai tuyệt thế cao thủ vốn là kình địch lại trở thành bạn tốt, chẳng phải là “Duyên” đùa giỡn đó hay sao.

Nhiếp Phong cũng không quay lại tìm Tuyết Ẩm mà ngày đó nó đã đá cắm vào vách đá. Nó cũng không tiết lộ với bất cứ ai vị trí của Tuyết Ẩm. Nếu tuyệt thế đao khách đã muốn rời bỏ thế gian thì thanh tuyệt thế bảo đao chí hàn chí hung này cũng không nên xuất hiện trong giang hồ.