Chương 40: Thiếp Thân Bảo Hộ

Bạch phu nhân vô cùng thất vọng, nhưng nghe Bạch Tố Mai trong lòng vẫn còn húc hắc ho, ít nhất cũng có một đứa con gái sống lại, như vậy là đã tạ ơn trời phật rồi. Bà quay sang Bạch thiên tổng nói: “Lão gia, chúng ta mang Mai nhi quay về trước, tìm lang trung chữa thương cho nó a.”

Bạch thiên tổng gật gật đầu, ôm quyền nói với Dương Thu Trì: “Đại ân không thể nào dùng lời để nói hết, Bạch mỗ sau này nhất định không quên cái ân cứu mệnh của tiểu huynh đệ.”

Dương Thu Trì đáp: “Bạch thiên tổng quá lời rồi. Mau đem lệnh ái về đi.”

Ân Đức bước lên nói với Bạch phu nhân: “Mẹ, để con cõng nàng ấy.”

Bạch Tố Mai nghe Ân Đức nói thế, cổ họng lập tức phát lên những âm thanh hàm hồ không rõ, ôm chặt Bạch phu nhân không rời.

Dương Thu Trì lại vỗ vỗ vai Ân Đức: “Ân công tử, thường ngày ngươi nhất định là khi phụ phu nhân không ít ha. Xem ra ngươi khiến Ân phu nhân sợ quá rồi kìa.”

Ân Đức lúng túng cười, không biết nên nói gì.

Dương Thu Trì nói với Tống Vân Nhi: “Vân nhi, lại phải nhọc công muội rồi, giúp mang Ân phu nhân về, được không?”

Bạch thiên tổng nói: “Không cần, không cần, ngoài nha môn chúng ta có kiệu, cho chúng vào mang nó ra là được rồi.”

Tống Vân Nhi nghe Dương Thu Trì đột nhiên đề nghị nàng cõng Bạch Tố Mai ra, có chút bất ngờ, vẫn còn chưa lấy lại thần.

Dương Thu Trì nói với Tống tri huyện: “Tri huyện đại nhân, không, bá phụ, tiểu chất hoài nghi án kiện này còn có kẻ đồng lõa còn chưa sa lưới.” Liếc Ân Đức một cái, hắn cười cười, lại nói, “Kẻ đồng lõa này biết Ân phu nhân chết rồi sống lại, nhất định sẽ trở lại sát nhân diệt khẩu, Vân nhi có võ công, lại là nữ nhân, tiểu chất mạo muội thỉnh Vân Nhi là hộ vệ bên cạnh Ân phu nhân, ý của người thế nào?”

Nghe Dương Thu Trì khen võ công của mình, Tống Vân Nhi rất đắc ý. Lại nghe hắn muốn bản thân nàng làm thiếp thân hộ vệ cho Ân phu nhân, phòng hờ kẻ đồng phạm đến sát nhân diệt khẩu, chính là rất hợp với ý nàng. Học võ công vốn là để hành hiệp trượng nghĩa, chuyện này lại có thể dễ thể hiện ý khí nghĩa hiệp nhất, nàng đương nhiên nguyện ý, nên không chờ Tống tri huyện biểu hiện, bèn giành nói trước: “Được a! Cha, cha hãy để con đến bảo hộ Bạch tỷ tỷ đi.”

Tống tri huyện cười nói: “Bạch thiên tổng dù sao cũng là võ tướng, không những tự bản thân võ nghệ cao cường, mà thủ hạ kiêu dũng thiện chiến nhiều không kể xiết, cần gì đến nha đầu ngươi ra mặt a.”

Tống Vân Nhi dẫu môi không phục: “Con không kém cạnh gì họ a.” Rồi xoay người nhìn Bạch thiên tổng, “Bá phụ, người nói xem, con đến bảo hộ Bạch tỷ tỷ, được hay không?”

Bạch thiên tổng ôm quyền đáp: “Vậy thì càng tốt, ta lần này tang gia bối rối, cũng không mang theo nhiều tùy tòng giỏi giang. Tiểu thư võ nghệ cao cường, ta đã sớm nghe thấy rồi, nếu như có thể chịu khuất tất bảo hộ cho tiểu nữ, thì đó là chuyện tốt không gì bằng.”

Tống Vân Nhi cười hì hì, nghiêng đầu nhìn Tống Tri huyện: “Cha, thiên tổng đại nhân người ta đã đáp ứng rồi, cha hãy để con đi đi.”

Tống tri huyện vốn muốn kết thân với vị Bạch thiên tổng này, nghe nàng nói như vậy, liền thuận sóng đẩy thuyền: “Nếu là như thế, con cần phải bảo hộ Ân phu nhân cho tốt, nhớ lấy, không được đảo loạn!”

“Dạ…!” Tống Vân Nhi vui mừng đáp ứng.

Dương Thu Trì nhìn Ân Đức, thấy hắn nắm chặt bàn tay thụ thương, sắc mặt thâm trầm bất định, không đoán được hắn nghĩ gì. Trầm ngâm một chút, Dương Thu Trì ngoắc ngoắc Tống Vân Nhi, nàng chạy lại kế bên hỏi: “Cái gì?”