Chương 40 – Tiền riêng

“Anh Dũng, sau này, đừng nhận những chuyến ra khỏi thành phố nữa”.

“Ừ”.

“Anh Dũng, sau này nhớ thủ sẵn dao trong người”.

“Ừ”.

“Anh Dũng, sau này nhớ gọi điện thoại báo bình an cho em hằng ngày”.

“Ừ”.

“Anh Dũng, sau này…”.

Thư giãn cơ thể, người đàn ông sau dục vọng tựa vào ván giường hút thuốc, chỉ im lặng nghe tôi nói lung tung, rõ ràng anh đang suy nghĩ chuyện gì đó, đáp ậm ờ cho có, không yên lòng.

Trong bóng tối, không thấy rõ mặt, chỉ thấy được đốm lửa nho nhỏ đầu điếu thuốc, lòe lên rồi dịu xuống, như tâm của anh lúc này, rối rắm vòng quanh, thấy không rõ, đọc cũng không được.

“Anh Dũng, sau này lúc nào cũng phải hôn em”.

“….”.

Kế hoạch dụ dỗ thất bại, anh ừm nhỏ xíu rồi lại lặng thinh, lẳng lặng suy tư, không nói không động, sau đó dập thuốc, lại chồm lên người tôi thi triển ma thuật, cái lưỡi mềm mại quấn quít triền miên, khôi phục sự cường tráng tìm đến con đường nhỏ ẩm ướt, trầm thắt lưng tiến vào…

Anh lại hôn tôi, có lẽ tâm vẫn còn chống cự, nhưng những thứ Ân Sinh muốn, cho tới bây giờ chưa có gì anh Dũng không làm được…

Trong lòng chua chát, tư vị khôn kể, không thể tiếp tục được, thừa dịp cảm giác còn chưa hoàn toàn thành hình, nhanh phủi bỏ nó đi. Tôi ngồi dậy nhìn trời, tinh không vạn lý, chân trời bằng phẳng, buồn bực gì? Một người chồng nói hôn liền hôn, nói gì nghe nấy, tôi còn oán giận gì đây.

Về nhà về nhà, về nhà an phận sống, tình yêu không thể thay thế cơm ăn nước uống, phụ nữ tỉnh táo phải biết cái gì là quan trọng nhất, hôn môi không thể đổi ra củi gạo dầu muối, lời lẽ tương giao nhiều hơn thì cũng có bằng một chút cơm rau dưa không…

Xe bus lắc lư, như tâm trạng của tôi lúc này, buổi chiều ba giờ, tôi ngồi một mình trên xe bus, suy nghĩ bay xa hàng vạn nghìn dặm.

Đưa tay vuốt tóc, chiếc nhẫn sapphire lóe sáng dưới ánh mặt trời đầu xuân, đây là quà mấy ngày hôm trước Trần Dũng tặng tôi, vỏ 18K, một viên đá nho nhỏ khảm trên mặt như giọt nước mưa nhỏ bé màu xanh. Rất tinh xảo, thật tiện nghi, đúng là làm cho người ta thích.

Một mảnh thành ý của người chồng làm việc gian khổ đương nhiên vô cùng quý giá.

“Ngày kỷ niệm, anh muốn mua gì đó cho em”.

Hôm đó anh nói như vậy, trên khuôn mặt tươi cười hàm hậu, cầm lấy tay tôi đeo chiếc nhẫn vào, vừa lòng khen tới khen lui. “Ừ, đoán tay em mang màu xanh sẽ rất đẹp, da vợ anh trắng trẻo, tăng thêm vẻ đẹp cho chiếc nhẫn”.

Tôi cũng cười, xì một tiếng, châm biếm anh mèo khen mèo dài đuôi, anh không phản đối, kéo tôi cười một tràng, biện hộ : xinh đẹp không thể biến xấu được, mèo khen mèo dài đuôi thì mèo khen mèo dài đuôi vậy.

Cười đủ, anh lại cúi đầu, một lúc sau mở miệng, thanh âm uể oải. “Ân Sinh, hiện tại tạm chấp nhận, chờ anh có tiền nhất định sẽ đổi cho em một cái hai carat”.

Khi ấy anh nhìn tôi, sâu trong con ngươi đen tuyền là biết bao xin lỗi cùng áy náy, làm cho tôi đau đớn chẳng biết nói gì chống đỡ.

Anh Dũng, làm gì trách móc mình nặng nề, vợ chồng đồng cam cộng khổ, có quà thì vui, sao còn so đo lớn nhỏ. Huống chi nếu đổi thành hai carat, tôi sợ mình không dám mang ra ngoài, kẻ trộm nhòm ngó thêm. Chiếc nhẫn này nhỏ gọn, vừa tay. Viên đá nho nhỏ như một giọt nước đọng mới thích hợp với tôi nhất.

“Đã tới trạm khu phố 4, những ai xuống xe mời đi cửa sau”.

Radio trên xe truyền tin, tôi đứng lên đi ra ngoài, đầu hơi choáng váng, ngửi phải mùi khói xăng xe thổi ngang qua càng thêm buồn nôn, cho đến khi đứng dưới đường chịu nửa ngày gió lạnh mới tạm ổn, bắt đầu chậm rãi đi về phía trước. Gần đây thức đêm liên tục, tố chất thân thể giảm xuống, hít chút khói cũng say xe, đây không phải phản ứng tốt, đầu năm nay đi bệnh viện tốn bao nhiêu tiền ấy nhỉ? Chúng tôi là người nghèo, mà người nghèo thì không được bệnh. Tôi hơi lo, lập tức nhắc nhở chính mình, Niếp Ân Sinh, phải chú ý rèn luyện thân thể.