Chương 40 – Vận may

Tiểu Vệ, con không phải trung tâm của thế giới, khi con quyết định phản bội một đoạn tình cảm thì phải nghĩ tới chuyện nhận lấy hậu quả.

“Con và Tô Nhạc đã chia tay rồi, đừng níu kéo nữa.”

“Mẹ!”

“Đây là lỗi của con, Tiểu Vệ, con không phải trung tâm của thế giới, khi con quyết định phản bội một đoạn tình cảm thì phải nghĩ tới chuyện nhận lấy hậu quả.” Khác với vẻ ngoài ôn hòa thường thấy, bà Trang nghiêm khắc nhìn con trai, ngón tay Trang Vệ vì cầm lái quá chặt mà trở nên trắng bệch: “Bố con là một người đàn ông có trách nhiệm, mẹ tiếc rằng con không học được điều này. Từ khi con còn nhỏ, điều kiện kinh tế trong gia đình đã bắt đầu khá lên, con hầu như chưa bao giờ phải chịu khổ, sau này thành tích học tập của con tốt, vẻ ngoài ưa nhìn, lại bởi vì gia đình có tiền mà chưa bao giờ vấp ngã.”

“Con còn nhớ khi con mới đưa Tô Nhạc về nhà, con đã nói những gì không?” Bà Trang đau khổ nhìn con trai, thở dài một hơi: “Tiểu Vệ, mẹ hy vọng tình yêu đã bị con phản bội này đủ để giúp con học được cái gì gọi là trách nhiệm, cái gì là trung thành. Tiền tài của con không phải thứ dùng để đùa giỡn tình cảm phụ nữ.”

Trang Vệ nghe mẹ nói, ánh mắt nhìn chằm chằm phía trước, nhớ lại một câu mà Tô Nhạc từng nói.

Trang Vệ, nếu anh thay lòng đổi dạ, em nhất định sẽ không níu giữ anh.

Anh rõ ràng… thích Tô Nhạc.

Khi Ngụy Sở dừng xe dưới lầu, Tô Nhạc vẫn đang ngủ, anh suy nghĩ một lát rồi quyết định cõng cô lên lầu. Bởi vì khu nhà của Tô Nhạc không có thang máy, cô lại ở lầu bốn, vì vậy Ngụy Sở đành cõng cô lên từng tầng, từng tầng một, trèo lên ba tầng lầu, thỉnh thoảng gặp một vài người tan tầm trở về, họ đều nhìn anh bằng ánh mắt mờ ám.

Lấy chìa khóa trong túi xách Tô Nhạc, mở cửa xong, người trên lưng vẫn chưa tỉnh, anh bước vào phòng ngủ, đỡ cô xuống giường, bỏ giày, cởi áo khoác, đắp chăn, động tác lưu loát liền mạch. Thấy đã làm nhiều chuyện như vậy mà Tô Nhạc vẫn không tỉnh lại, Ngụy Sở biết lần này Tô Nhạc thật sự rất mệt mỏi. Anh nhìn đồng hồ, mang theo chìa khóa ra ngoài mua nguyên liệu nấu ăn.

Khi Tô Nhạc tỉnh lại thì bầu trời ngoài cửa sổ đã đen kịt, cô ngồi dậy nhìn xung quanh, mũi dường như còn ngửi được mùi thơm của thức ăn, cô ngây người nghĩ, mùi cơm nhà hàng xóm còn bay sang tận bên này được sao?

Không đúng, cô ngủ ở trên xe, vì sao bây giờ lại nằm trên giường? Đi dép vào, ra ngoài nhìn ngó, cô thấy trong phòng bếp có một bóng người rất đỗi quen thuộc, mùi thơm đang từ phía đó bay đến.

“Em dậy rồi à?” Ngụy Sở nghe được tiếng mở cửa, xoay người nhìn thấy bộ dạng chưa tỉnh ngủ của Tô Nhạc ngoài cửa phòng bếp. Anh cười, múc một bát canh cá từ trong nồi ra, đặt lên trên bàn ăn cơm: “Đây là canh cá nấu nấm, buổi trưa em không ăn uống cẩn thận, uống cái này trước rồi đi tắm đi, chờ em tắm xong rồi ăn cơm.”

Tô Nhạc nhìn Ngụy Sở mặc áo sơ mi trắng, trên hông quấn tạp dề, đột nhiên cảm thấy người đàn ông như thế này vô cùng có sức hút, điều này khiến cho trong lòng cô có một cảm giác không thể miêu tả bằng lời, cô cúi đầu trước bàn ăn cơm, một cái thìa được đưa tới trước mặt cô: “Canh hơi nóng, uống chậm một chút.”

Ngẩng đầu nhìn chàng trai đang mỉm cười, Tô Nhạc yên lặng nhận lấy cái thìa, trong lòng như tỏa hơi nóng, uống một ngụm canh cá, mùi vị thật thơm mát. Cô nhìn về phía cửa phòng bếp, người con trai kia đang thái nguyên liệu, tiếng vang lưu loát khiến cho căn nhà vốn yên tĩnh có thêm cảm giác gia đình.