Chương 401: Cái lu nước lớn

Sơn đỉnh thập phần bằng phẳng, trung gian có một ngôi chùa vách dát vàng nguy nga tráng lệ. Trên trời mây đen bao phủ, âm phong từng trận thối lên mái vàng của chùa khiến nó lung lay phần phần. Liễu Nhược Băng nói: “Chúng ta đến rồi, đây chính là chùa của Niên Bảo Ngọc Tắc thần sơn Đế Lạc Quán Đỉnh pháp vương.” Khoảng không trước chùa đã đứng đầy người mình mặc trang phục lạt ma, hai bên có treo mấy cái kèn dài tới đất. Mấy lạt ma bụng to eo rộng đang trùng mang trợn má thổi pháp hiệu, phát ra những tiếng u u chấn động đất trời. Hai hàng lạt ma ở giữa đang hướng về mấy người Dương Thu Trì chấp tay thi lễ. Tảo hồng mã chuyển qua lại vài vòng rồi mới dừng lại. Dương Thu Trì nhảy xuống ngựa trước, sau đó đỡ Liễu Nhược Băng xuống. Tống Vân Nhi đã xuống ngựa, bước lại đỡ Liễu Nhược Băng. Hai hàng lạt ma ở giữa đồng thanh tuyên phật hiệu, chậm bước tiến lên, nhất tề chấp tay thi lệ. Ở giữa họ là một lão lạt ma, tuổi khoảng sáu mươi, đầu to tai lớn, cổ có ba ngấn, nhìn rất giống với một cái dưa hấu lớn đặt trên cái chum nước. Da thịt của ông ta đen thùi, miệng hơi vênh lên, đôi mắt tam giác phát ra hàn quang, bụng to eo rộng, khi chấp tay thi lễ thì mười ngón tay hợp lại giống như cái chùy vậy.

Lão lạt ma mập này dùng tiếng Hán rất thông thạo cúi người nói: “Lão nạp Đế Lạc ra mắt Dương tước gia, tước gia từ xa đến đây, dọc đường ắt là cực khổ lắm.” Cái chum nước to này thì ra là đệ nhất cao thủ đại danh đỉnh đỉnh của Đóa Cam, trụ trì của Niên Bảo Ngọc Tắc thần sơn, được hoàng thượng phong thành Quán Đỉnh pháp vương Đế Lạc? Thì ra là lão có dáng vẻ thế này, ha ha, thật là nghe danh không bằng mắt thấy, mắt thấy càng không như nghe danh a, ha ha. Dương Thu Trì cười thầm, nhưng trên mặt không hề lộ vẻ gì, cũng trả lại một lễ, nói: “Đa tạ pháp vương, bổn quan không thỉnh tự đến, rất mong pháp vương thứ tội.” “Tước gia nói lời gì vậy.” Đế Lạc chấp tay nói, “Tước gia một thân tôn quý, có thể khuất tất quang lâm nơi này, là nễ mặt cho lão nạp lắm rồi a. Tước gia, thỉnh!” Dương Thu Trì và Đế Lạc sánh vai vào miếu, Tống Vân Nhi đỡ Liễu Nhược Băng đi bên cạnh. Đến đại hùng bảo điện, họ phân chủ khách ngồi, được dâng lên trà thơm. Hàn huyên mấy câu, Dương Thu Trì bắt đầu hỏi: “Thỉnh vấn pháp vương có bao nhiêu đệ tử dưới trướng?” Đế Lạc khiêm tốn hồi đáp: “Lão nạp tổng cộng có sáu vị đệ tử, nhưng không biết tước gia vì sao lại hỏi như vậy?” Dương Thu Trì đáp: “Pháp vương võ công cao tuyệt, hào xưng là Đóa Cam đệ nhất cao thủ, sư đồ của xá muội định đến thỉnh giáo một chút, bổn quan thuận tiện đến xem náo nhiệt luôn.”

Trong khóe mắt của Đế Lạc phóng ra một tia lạnh lùng, quét về phía Liễu Nhược Băng và Tống Vân Nhi, tiếp theo đó cụp mắt chấp tay nói: “Tước gia, đó chỉ là chuyện xưa kia vùi chôn trong cát bụi thời gian rồi, những năm nay lão nạp thành tâm lễ phật, lúc còn trẻ học được chút công phu mèo quào, hiện giờ đều đã quên gần hết rồi.” “Chẳng thể nào đâu a.” Dương Thu Trì cười cười, “Vừa rồi dưới núi, đại đồ đệ của ngài còn cùng xá muội qua lại mấy chiêu, chiêu thức quái dị, xá muội suýt chút nữa thua thiệt. Bổn quan đối với môn võ công này cảm thấy rất hứng thú.” Đế Lạc đưa mắt liếc nhìn Cường Ba, thấy y đỏ mặt, lộ vẻ chán nản vô cùng, biết là bỉ võ đã thua rồi, không khỏi hừ lạnh, nhưng khi chuyển gương mặt béo phì ra thì lại cười rất tươi, dùng con mắt tam giác nhìn Dương Thu Trì hỏi: “Tước gia từ xa đến đây, chỉ sợ không phải chỉ giản đơn là xem náo nhiệt không thôi a?” “Quả thật là không phải.” Dương Thu Trì lười chơi trò vòng vo với ông ta, hỏi: “Thì là thế này, bổn quan đang phá một án, phát hiện hung thủ sử dụng thủ pháp giết người rất giống với chiêu thức quái dị của quý phái, đương nhiên, bổn quan tin rằng các đệ tử dưới trướng của Pháp vương tuyệt không thể là loại người như vậy. Bổn quan chỉ muốn đến tra hỏi một chút, xem coi không biết có tục gia đệ tử đạo đức hư hỏng nào học được môn công phu này đã làm chuyện đó hay không.” Đế Lạc ồ lên một tiếng, ngẫm nghĩ xong rồi lắc đầu: “Tước gia nói về công phu gì, lão nạp vẫn còn chưa rõ?” Tống Vân Nhi là người nóng tính, đứng dậy đến ngay giữa tràng, rút binh khí ra làm mẫu một chiêu. Chiêu này Liễu Nhược Băng đã từng mô phỏng diễn thử cho nàng xem, và khi đấu ở dưới núi, Cường Ba cũng đã từng sử dụng qua, cho nên nàng nhớ rất kỹ, chỉ có điều nàng không có loại nội lực quái dị kia, nên chỉ có thể chầm chậm diễn lại một cách vô lực mà thôi. Đế Lạc gật đầu: “Nếu như chiêu thức này có quan hệ rất lớn với chuyện tra án của tước gia, lão nạp cũng không dám ẩn man. Đây đích xác là độc môn tuyệt kỷ của phái ta. Không có lão nạp tự thân dạy cho nội lực làm cơ sở, thì biết chiêu thức cũng không dùng vào được việc gì. Nội lực này vô cùng khó luyện, trong sáu vị đệ tử đích truyền của ta, chỉ có bốn vị là học được mộn tuyệt kỹ này, nhưng đệ tử và tăng chúng khác đều không thể, càng không có tục gia đệ tử học qua mônvõ công này.” “Vào ngày 3 tháng 11, bốn vị đệ tử có món võ công đó của pháp vương ở đâu?” Đế Lạc không hề nghĩ ngợi gì đáp: “Tháng tám năm nay, lão nạp dẫn sáu vị đệ tử vân du trở về núi, rồi không rời khỏi thần sơn một bước, nhất trực cho đến hôm nay.” Sự hồi đáp của Đế lạc dường như đã nằm trong dự liệu của Dương Thu Trì. Hắn chỉ mỉm cười gật đầu, dường như không hề cảm thấy thất vọng gì. Liễu Nhược Băng nghe Dương Thu Trì hỏi xong lời này, bấy giờ mới khai khẩu: “Pháp vương, ta đặc biệt tìm đến pháp vương để trao đổi võ công, thỉnh không tiếc mà chỉ dạy cho.” Đế Lạc mục quang như điện, lạnh lùng nhìn Liễu Nhược Băng: “Ngươi là ai?” Liễu Nhược Băng điềm đạm đáp: “Tính danh chỉ là một cái phù hiệu mà thôi, ta không tưởng tranh danh hiệu gì, chỉ là để trao đổi ấn chứng một chút sở học võ công của bản thân. Nghe nói ngươi là Đóa Cam đệ nhất cao thủ, cơ hội khó kiếm, xin thỉnh xuống tràng chỉ dạy cho.”