Chương 41

Tiểu Oanh Oanh lúc tỉnh dậy đã thấy đầu đau nhức . Đôi tay ai kéo cô lại gần , lời nói phát ra tràn ngập sát khí .

– Em dám chạy khỏi tôi , để xem … em chạy được nữa không .

Tiểu Oanh Oanh ngẩng mặt lên nhìn , miệng mấp máy phát ra âm thanh – Tiểu …. Phong ….. anh

Tiểu Phong ôm chầm lấy cô , đẩy cô xuống giường mà hôn cuồng bạo . Nỗi nhớ nhung bấy lâu như được giải thoát , Tiểu Phong quyến luyến không rời , nụ hôn mơn trớn đến vùng cổ trắng nõn . Tiểu Oanh Oanh cố gắng chống cự , nước mắt tuôn ra ướt đẫm .

– Em muốn dùng nước măt để làm tôi mủi lòng sao hả ??? quên đi , tôi sẽ không tha cho em nữa – Tiểu Phong nhanh tróng luồn tay ra phía sau kéo khóa , Tiểu Oanh Oanh liền hét lên , cả người run lên sợ hãi .

– Ngoài Hàn Thiên ra , em sẽ không cho phép ai động đến mình .

Tiểu Phong thấy đắng trong lòng , hai tay nắm chặt đến nổi gân xanh , miệng nhếch lên tạo thành một đường cong tuyệt mĩ đầy đáng sợ .

– EM ĐÃ LÀM NHỮNG GÌ KHI XA TÔI HẢ ??? – Tiểu Phong quát lớn , ánh mắt hằn lên những tia lửa chết tróc . Tiểu Oanh Oanh mím chặt môi , cả người bỗng thấy lạnh đến rùng mình

– Em …. ghét …. anh

Anh cố gắng giữ bình tĩnh , thở mạnh kìm nén nỗi tức giận trong lòng . Dù không muốn làm Tiểu Oanh Oanh bị thương nhưng chính điều này lại đang đả thương đến bản thân mình trầm trọng . Cảm giác lúc này khiến anh phát điên lên , người con gái ấy đang ở trước mắt nhưng lại quá xa anh ….

Anh đứng dậy , ánh mắt lạnh lẽo có chút tàn nhẫn , lời nói phát ra dứt khoát xen chút sầu thảm

– Lần này , em đừng hòng chạy thoát khỏi anh – Tiểu Phong nhẹ nhàng mở cửa bước đi , không quên liếc nhìn chiếc váy cô đang mặc , nội tâm không ngừng dao động .

Tiểu Oanh Oanh đến giờ mới có thể thở mạnh , cả người ngồi dậy mệt mỏi , ánh mắt đảo quanh căn phòng mà cảm thấy chán ghét .

Xung quanh là màu hồng , cô ghét nhất màu hồng . Điều này Tiểu Phong đương nhiên là biết , chỉ là cố tình chọc tức cô , cũng vì người con gái này mà làm anh mất ăn mất ngủ mấy ngày qua …

Hàn Thiên lúc này đang ngồi trên giường , vết thương đang dần se lại . Đầu óc quanh đi quẩn lại vẫn là hình ảnh của Tiểu Oanh Oanh .

Anh hứa , sẽ không để em đợi lâu . Chờ anh giải quyết xong mọi chuyện , nhất định sẽ đến đón em về …..

Hàn Mạc biết chuyện liền lập tức rời khỏi bệnh viện đến chỗ con trai , sắc mặt vô cùng khó chịu .

– Mày điên rồi , sao mày có thể làm ra những chuyện như vậy hả ?

– Tôi làm vậy thì đã sao ??? Tôi làm gì không vừa ý ông à ???

” Chát ” Hàn Mạc mạnh tay tát vào mặt thằng con trai càng ngày càng bất trị của mình , ngón tay chỉ thẳng vào mặt anh mà phát ra những âm thanh đầy tức giận kìm nén

– Mày có thể lấy bất cứ ai mày thích nhưng con bé đó thì tuyệt đối là không

Hàn Thiên nhếch miệng cười lạnh .

– Ông còn muốn xen vào chuyện của tôi đến bao giờ hả ??? 30 năm qua còn chưa đủ sao ???

– Mày …. mày ….

– Sao hả , dù ông có phản đối thế nào thì Tiểu Oanh Oanh cũng đã là người của tôi , lời nói của ông thực chất không đáng quan tâm .

Hàn Mạc bị lời nói của anh làm cho sự tức giận tăng lên gấp bội , cả người giận đến sôi máu .

Đã như vậy , dấu diếm cũng không phải là cách hay . Sự thật trước hay sau cũng sẽ bại lộ , nếu không nói ra e rằng hối hận sẽ không kịp .

– Tiểu Oanh Oanh thực ra em gái của mày , mày định loạn luân sao hả ???

Hàn Thiên dù cố gắng tỏ ra không quan tâm , nhưng lại bị câu nói của Hàn Mạc làm cho sững người . Nhịp tim khẽ chững lại một nhịp , khuôn mặt tuấn mĩ trở lên tái nhợt .

– DỐI TRÁ – Anh hét lên , đôi tay đã nắm chặt thành hình nắm đấm .

Không thể nào , ông ta là kẻ dối trá , chuyện này không thể nào là sự thật …. Ông đừng mơ có thể gạt được tôi Hàn Mạc .

Hàn Mạc dịu giọng , lời nói xen chút bi thảm , khuôn mặt buồn rầu hướng ra phía cửa khẽ thở dài .

– Tiểu Oanh Oanh chính là con gái thất lạc của ta và Hàn Y Y , mọi chuyện sẽ không đến lông nỗi này nếu như cha mẹ Tiểu Phong không bắt cóc nó , nuôi dưỡng nó để 1 ngày nó quay về cắn lại ta . Nhưng thật tiếc là ta đã bị ta sớm phát hiện ra điều này . Hàn Thiên , điều con cần làm là bảo vệ em gái mình chứ không phải là ” yêu ” … đừng giống như ta và Hàn Y Y – cô ruột của con .

Ông lặng người bước đi , cánh cửa đóng lại . Cả căn phòng bị bao trùm bởi bóng tối lạnh lẽo , mọi đồ đạc bị hất tung hỗn độn , Hàn Thiên dùng tay đấm mạnh vào tường , cả người run lên trong đau khổ , rằn vặt , cảm giác đau đớn trong lồng ngực khiến anh nghẹt thở . Máu từ vết thương loang ra ướt đẫm chiếc áo sơ mi trắng , dù đau cũng không thể so sánh với vết thương đang từng giây từng phút đâm sâu vào tận tim .

Anh nghiến chặt răng , cả người đổ ập xuống lền đất lạnh lẽo . Bàn tay va mạnh vào tường bị thương , máu nhỏ giọt rơi xuống lền tạo thành một vũng loang nổ .

Anh cười , tiếng cười vang lên đầy đau khổ . Đây là sự thật phũ phàng và tàn khốc nhất mà anh từng đối mặt . Anh từng nói sẽ không bao giờ rời xa cô nhưng lại không thể chấp nhận sự thật đang đè nặng trên đầu như một tảng đá quá khổ .

Tiểu Oanh Oanh đôi lúc đã nghĩ tới điều này , cái lý do để cô không thể ở bên anh . Nhưng chính cô lại không thể kiểm soát nổi bản thân , Hàn Thiên đối với cô là sinh mạng , là cuộc sống … không phải là hai từ ” anh trai ” .

Tiểu Oanh không muốn nói ra sự thật , muốn chôn vùi nó tận sâu trong đáy lòng . Đối với cô nó chỉ là cơn ác mộng lặp đi lặp lại không có trọng lượng , nói Tiểu Oanh cô mất lí trí cũng được , yêu mù quáng cũng được nhưng đừng bắt phải rời xa Hàn Thiên , nếu vậy bảo cô chết đi có lẽ sẽ tốt hơn .

************************************************************************************************************************************

Tiểu Phong mang vào một chiếc váy màu trắng , tiến đến bên cô mà vuốt nhẹ mái tóc bồng bềnh mềm mượt .

– Anh xin lỗi , tha thứ cho anh .

– Để em đi .

– Anh không làm được .

Tiểu Oanh Oanh giật lấy chiếc váy trên tay anh mà vứt xuống đất , khuôn mặt ngẩng lên nhìn thẳng vào anh không chút sợ hãi . Đôi mắt ấy trong vắt lấp lánh nước , khuôn mặt tựa như thiên thần trong chiếc váy cưới .

– Em biết anh sẽ nói như vậy , chỉ là vẫn muốn hỏi thử

Tiểu Phong tiến sát , đôi môi phát ra tiếng nói đe dọa

– Nếu em không thay cái thứ đáng ghét này ra , anh không biết mình sẽ làm gì đâu .

Tiểu Oanh Oanh nghe xong biết ẩn ý bên trong cũng ngoan ngoãn đợi anh dời đi rồi thay đồ , nếu không chịu nghe lời e rằng sẽ không toàn mạng thoát ra khỏi đây .