Chương 41

Thái Phùng dừng bước, cảnh giác nhìn về phía trước, trong đám đông, có ba người đặc biệt nổi bật.

“Chúa thượng”.

Vành tai Quý Tử Hiên khẽ động, hắn cười nói: “Đúng là Cửu Châu càng ngày càng nhỏ, ở thôn xóm nhỏ này của Anh Lương mà cũng có thể gặp được cố nhân, thật là có duyên”.

Trên trán và trên người Vân Chử vẫn bị băng bó, hắn cau mày quan sát, đến khi nhìn rõ Nhược Nhất, hắn hơi sững sờ. Hắn nhớ rằng, Thiên Tố được nữ tử này cứu đi, nhưng bây giờ không thấy hai người đi cùng nhau, lẽ nào vết thương của nàng đã lành nên nàng bỏ đi rồi sao? Nhưng Thiên Tố không tới tìm mình nữa… Có lẽ lòng nàng đã nguội lạnh rồi.

Vân Chử nghĩ như vậy, nhưng trong đầu thoáng đau đớn, như có một sợiơ dẫn ra một giọng nói yếu ớt: “Vân Chử, ta chỉ mong sau này chàng có thể sống vui vẻ”. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn không thể nhớ Thiên Tố đã nói chuyện với hắn bằng ngữ khí vô vọng ấy khi nào.

“Chúa thượng”. Giọng nói của Thái Phùng cắt đứt mạch suy nghĩ của Vân Chử, hắn lạnh lùng nói: “Hôm nay chúng ta nên tạm tránh đi”.

Quý Tử Hiên lại thản nhiên nói: “Ngươi nhìn xem Nhan Nhược Nhất có đó không?”.

“Có”.

“Vậy thì không cần lo lắng, hôm nay Thương Tiêu chắc chắn là không muốn xảy ra xung đột với ta. Hơn nữa, ta tới Anh Lương để tìm người, họ cũng không cần phải làm gì ta, ta cứ tiếp tục tìm người thôi”.

Thái Phùng chắp tay tuân lệnh, cầm bức chân dung đi vào một cửa tiệm.

Nhược Nhất đứng ở xa nên không nghe rõ họ nói gì, nhưng cô vẫn nhìn thấy Thái Phùng cầm một bức chân dung dò hỏi khắp nơi, bộ dạng giống như đang tìm người. Cô kéo tay áo Thương Tiêu: “Quý Tử Hiên có người quan trọng từ khi nào vậy? Quan trọng tới mức hắn phải đích thân tới Anh Lương tìm sao?”.

Thương Tiêu lắc đầu.

Nhược Nhất nghĩ: Vùng đất Anh Lương này không phải là lãnh địa của yêu tộc, cũng không phải của tiên tộc, từ trước tới nay đều do Anh Lương chủ quản lý. Nhưng Anh Lương chủ thường ngày thân thiết với U Đô hơn, Quý Tử Hiên âm thầm đến đây như vậy… Người mà hắn muốn tìm chắc chắn là vô cùng quan trọng. Nhưng Nhược Nhất chưa bao giờ nghe nói Tầm Thường cung chủ quan tâm tới ai. Trên đường tới Anh Lương, cô nghe người ta nói, một nữ nhân dũng mãnh đã làm nổ ba trong bốn tòa điện vàng của Tầm Thường cung…

Nữ nhân dũng mãnh…

Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, Nhược Nhất liền quay đầu tìm Mạc Mặc nhưng không thấy cô ấy đâu! Nhược Nhất càng nghi hoặc trong lòng, cô nhẩm tính thấy thời gian trùng hợp vô cùng. Đứa trẻ trong bụng Mạc Mặc lẽ nào là của Quý Tử Hiên? Nhưng… nhưng điều này thật quá ngớ ngẩn. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, rốt cuộc Mạc Mặc làm thế nào mà có thể cám dỗ được loại cực phẩm như Quý Tử Hiên nhỉ!

Hơn nữa… Nhược Nhất nhớ tới những điều trước đó Tử Đàn nói với mình, sắc mặt cô trở nên khó coi, nếu chuyện này là thật… e là việc bỏ đứa bé sẽ rất phiền phức.

Tử Đàn nuốt miếng kẹo hồ lô trong miệng, nói: “Trước khi tới đây ta có nghe nói là thiên thư của Tầm Thường cung bị mất. Hôm nay hắn tới đây, chắc chắn là có liên quan tới chuyện này. Giờ không phải là lúc đụng độ với hắn, nếu không phải hắn tới gây chuyện thì chúng ta cũng không cần bận tâm tới hắn làm gì”.

Nhược Nhất nghe vậy liền thấy rất ngạc nhiên, lúc trước Quý Tử Hiên ăn trộm thiên thư của yêu tộc trên bạch môn ở đỉnh Hàn Ngọc, bây giờ cuốn thiên thư ấy lại một lần nữa bị ăn trộm. Là Mạc Mặc làm sao? Nhưng cô ấy cần cuốn thiên thư ấy làm gì?

“Ơ?”, Tử Đàn nhìn ra sau, lấy làm lạ nói: “Thông gia đâu rồi?”.

Nhược Nhất toát mồ hôi lạnh, gượng cười: “Ha ha… lúc nãy hình như muội nghe huynh ấy nói là mót quá, ha ha, vừa hay muội cũng mót… muội đi tìm nhà xí, nhân tiện tìm huynh ấy luôn…”. Nhược Nhất nói rồi quay người định chạy đi nhưng lại bị Thương Tiêu kéo lại.

“Chúng ta cùng đi”.

Nhược Nhất sầm mặt, đẩy hắn ra: “Ta đi nhà xí mà chàng đi theo làm gì, ta sẽ về ngay thôi. Thật đấy!”.

Thương Tiêu hừ lạnh một tiếng, mỗi lần Nhan Nhược Nhất muốn người khác tin vào lời nói dối của mình, mắt cô đều sáng ngời. Lần này cũng không ngoại lệ. Thương Tiêu đang định vạch trần lời nói dối của cô thì Nhược Nhất đột nhiên nhón chân, hôn mạnh lên khóe môi của Thương Tiêu ngay trước mặt mọi người.

Thương Tiêu lập tức sững sờ.

Nhược Nhất nhân lúc Thương Tiêu còn đang ngây người, cô gạt tay hắn ra, vừa chạy vừa khua tay, nói: “Lát nữa ta quay lại!”.

Tử Đàn đứng cạnh Thương Tiêu bật cười: “Khắc tinh, đây đúng là khắc tinh của đệ!”.

Thương Tiêu tỉnh ra, sờ khóe môi rồi cau mày nói: “Quý Tử Hiên ở đây, không thể để nàng ấy chạy lung tung được”.

Tử Đàn cười nói: “Chẳng phải chỉ cần giám sát Quý Tử Hiên là được sao?”.

Thương Tiêu im lặng, nhìn về hướng Nhược Nhất chạy đi, cuối cùng thở dài một tiếng: “Đúng là kiếp số”.

Nhược Nhất chẳng thèm bận tâm tới cái gì mà khắc tinh với kiếp số, lúc này cô chỉ muốn tìm Mạc Mặc, bắt cô ấy nói cho rõ chuyện này. Nhưng không ngờ Nhược Nhất chưa chạy được mấy bước thì có một bàn tay đột nhiên thò ra từ trong con hẻm nhỏ, bịt miệng cô lại và lôi cô vào hẻm.

“Suỵt!”.

Nhược Nhất nhận ra giọng nói của người đó, gật đầu ra hiệu, người ấy cũng không nói gì, lanh lẹ bỏ tay ra. Nhược Nhất quay đầu mắng: “Tất cả chuyện này là thế nào vậy? Tốt nhất là hôm nay cô nói rõ ràng cho tôi biết, sau khi tới Cửu Châu cô đã làm những gì?”.

Người đó chính là Mạc Mặc đã biến mất lúc nãy.

Mạc Mặc đau đầu day huyệt Thái Dương, cuối cùng cô thở dài, ngoan ngoãn nói rõ những chuyện mình đã làm sau khi tới Cửu Châu. Nhược Nhất nghe xong thì sững người: “Vì thế, cô nói là, cô cũng bỏ thuốc ấy cho Quý Tử Hiên, rồi chỉ trong một buổi tối đã làm cho hắn mệt nhoài, hôm sau cô đánh đám người của Tầm Thường cung, cướp thiên thư, rồi bỏ chạy sao?”.

Mạc Mặc mở to mắt, gật đầu, sau đó lại nói thêm: “Thực ra, nếu chỉ đọ thể lực thì chắc chắn tôi không thắng được hắn, vì thế tôi còn thi triển mấy thuật chú nữa”.

“Vậy… vậy cô cướp thiên thư làm gì?”.

“Hắn nhốt tôi nhiều ngày như vậy, tôi phải trút giận chứ. Huống hồ, tôi mới tới thế giới này nên giống như kẻ mù ấy, chẳng biết gì cả, vừa hay cuốn sách ấy có tất cả những gì tôi muốn biết, chẳng phải có thể giúp ích cho tôi sao?”.

Nhược Nhất ôm trán, bất lực thở dài, thất bại này đối với Quý Tử Hiên mà nói… có lẽ là nỗi nhục lớn nhất trong cuộc đời hắn… Nhược Nhất nghĩ, cho dù Mạc Mặc không lấy trộm thiên thư thì Quý Tử Hiên cũng sẽ không bỏ qua cho cô ấy.

Mạc Mặc vừa than vãn vừa lườm Nhược Nhất: “Chẳng phải đều là lỗi của cô sao? Nếu không phải cô vô dụng bị bắt tới nơi quỷ quái như Cửu Châu thì tôi đâu có gây ra những chuyện này!”.

Nhược Nhất im lặng.

Mạc Mặc chán nản than thở: “Tôi chỉ sống buông thả mấy ngày như thế, chỉ mấy ngày như thế thôi! Tôi tưởng tôi và hắn không phải là người ở cùng thế giới, làm chuyện ấy sẽ không để lại hậu họa gì… không ngờ lại có thật… Không được, bây giờ không thể trì hoãn, tôi sẽ đi mua thuốc, mau chóng bỏ thứ này đi, Nhan Nhược Nhất, cô hãy giúp tôi…”.

Nhược Nhất sầm mặt: “Mạc Mặc, e là không thể bỏ được đứa bé này”.

Mạc Mặc sững người: “Vì sao?”.

“Lần trước Tử Đàn nói với tôi, chân thân của Quý Tử Hiên là cửu vĩ bạch hồ”.

Mạc Mặc trợn mắt kinh ngạc: “Hắn cũng là hồ ly! Chả trách tôi cảm thấy yêu khí trên người Thương Tiêu và Quý Tử Hiên giống nhau như vậy. Nhưng thế thì đã sao?”.

Nhược Nhất khó nhọc nói: “Mối liên hệ giữa đứa con của cửu vĩ bạch hồ với mẹ nó là vô cùng chặt chẽ. Nếu bỏ đứa bé, chỉ sợ cô cũng sẽ…”.

“Chết?”. Tiếng nói này của Mạc Mặc vô cùng thê lương. Nhược Nhất nghiêm túc gật đầu. Mạc Mặc chớp mắt hồi lâu, ngẩng đầu cười, bỗng bóp cổ Nhược Nhất: “Cô là nha đầu khốn kiếp, chẳng bao giờ nói ra tin tốt lành cả! Hôm nay tôidiệt cái miệng quạ đen này của cô! Tôi phải diệt cô trước!”.

Nhược Nhất bị Mạc Mặc làm cho hoa mắt chóng mặt, cô trợn mắt run tay, kiên định chỉ về một hướng. Mạc Mặc chưa nguôi giận, cô ấy nhìn về hướng Nhược Nhất chỉ, bỗng chốc sững người – Quý Tử Hiên dẫn theo hai thuộc hạ của hắn tìm kiếm khắp nơi. Bây giờ hắn vẫn chưa chú ý tới con hẻm tối này. Mạc Mặc buông tay, định chuồn đi, nhưng Nhược Nhất tóm lấy cô ấy, nói nhỏ: “Cô đang cải trang đàn ông! Chuồn cái gì mà chuồn! Chuồn thì chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này sao?”.

Mạc Mặc quả nhiên bất động, ngay cả mái tóc cũng như đông cứng.

Vành tai của Quý Tử Hiên khẽ động, hình như hắn nhận ra tiếng nói của Nhược Nhất. Hắn khẽ nghiêng người về phía Nhược Nhất.

Hai người sợ dựng tóc gáy, Nhược Nhất ngoái đầu tìm Thương Tiêu. Cô nhìn thấy Thương Tiêu đang ở cách đó không xa đang im lặng quan sát bên này, trong lòng cô lập tức trút được gánh nặng. Nhược Nhất khẽ đập tay Mạc Mặc, tỏ ý cô ấy không cần lo lắng. Cái đập tay này mới khiến cô phát hiện, tay của Mạc Mặc lạnh giá tới mức đáng sợ.

Nữ phù thủy Mạc Mặc từ trước tới nay vốn không sợ trời cũng chẳng sợ đất, thế mà từ khi nào lại sợ ai đó tới mức này… Lẽ nào, là vì con cháu của tộc cửu vĩ bạch hồ đều có năng lực kỳ diệu gì đó sao…

“Nhan cô nương”, Quý Tử Hiên điềm đạm gọi.

Hai cô nàng dựng tóc gáy.

Nhược Nhất bước lên trước một bước bảo vệ Mạc Mặc, cố trấn tĩnh nói: “Có chuyện gì không?”.

“Ta chỉ muốn hỏi thăm cô nương một tiếng thôi”.

Nhược Nhất cười cho có lệ, nói: “Nhờ phúc của ngươi, ta sống rất tốt”.

Quý Tử Hiên cười điềm đạm: “Tôi nghĩ cũng phải, xem ra Thương Tiêu càng ngày càng quan tâm tới cô, đi đâu cũng không quên sai hộ vệ đi theo cô”.

Nhược Nhất nắm chặt tay Mạc Mặc, thầm chửi: Chẳng phải ngươi mù sao? Cảm giác nhạy bén như vậy đâu giống kẻ mù! Ánh mắt của Nhược Nhất lướt qua người Thái Phùng đang đi tới, bỗng nhiên trong đầu nảy ra một ý. Cô lạnh mặt, cười nhạo, nói: “Đúng vậy, lẽ nào còn phải cho kẻ địch cơ hội hại ta sao?”.

Quý Tử Hiên nghe câu này chỉ cười mà không nói gì, Thái Phùng thì vẫn lạnh mặt.

“Hứ”. Nhược Nhất cao ngạo ngẩng đầu, tỏ ra giận dữ, lườm Thái Phùng một cái rồi kéo tay Mạc Mặc ra khỏi con hẻm, đi tới chỗ Thương Tiêu. Vì đường hơi chật nên khi đi qua người Quý Tử Hiên họ phải đi rất sát người hắn. Quý Tử Hiên vẫn “nhìn” về phía con hẻm nhỏ. Ánh mắt hắn không có ánh sáng, đúng là hắn bị mù thật.

Cho dù vẻ mặt và động tác của Quý Tử Hiên không hề có điểm gì bất thường, nhưng tay Mạc Mặc vẫn run run. Chiều cao của cô ấy lúc này tương đương với Quý Tử Hiên. Khi họ đi lướt qua Quý Tử Hiên, gió thổi bay mấy lọn tóc của Mạc Mặc khiến chúng lướt qua vai của Quý Tử Hiên…

Đột nhiên một bàn tay đặt lên vai Mạc Mặc, toàn thân Mạc Mặc cứng đờ.

“Đợi đã”.