Chương 41

Khắc Tử Diệm rượt theo Bạch Hoa Lan, mặc dù khinh công của lão vô cùng cao minh, và đã vận dụng hết khả năng, hai cánh tay như đôi vây cá kình phẩy liên tục, nhưng không sao rút ngắn được khoảng cách.

Lão cau mày tỏ vẻ bực tức vô ngần. Một chạy một rượt, chẳng mấy chốc hai người đã đến Sanh Tử Bình. Sanh Tử Bình là một bãi bằng phủ đá tai mèo lởm chởm, chẳng khác gì những mũi giáo nhọn, có thể đâm toạc những người có khinh công thấp kém.

Bạch Hoa Lan bất ngờ dừng bước, quay phắt lại, đưa tay vuốt chiếc khăn lụa trắng.

Khắc Tử Diệm băng đến nơi, cặp mắt sáng như hai vì sao của lão nhận ra chân diện mục của đối phương. Bạch Hoa Lan giở chiếc khăn che dung diện, đồng thời rũ luôn mái tóc bạc trắng dài chấm đất. Khắc Tử Diệm sững sờ :

– Tử Diện Nhu Thất Thất.

Vẫn khuôn mặt như các cô gái mười tám, duy có mái tóc trắng xóa, Tử Diện Nhu Thất Thất quả là nữ nhân biết cách gìn giữ nhan sắc của mình.

Tử Diện Nhu Thất Thất mỉm cười :

– Sư huynh còn nhận ra muội à?

– Ta vẫn nhận ra nàng. Tại sao nàng lại là Bạch Hoa Lan?

– Tại sao muội không phải là Bạch Hoa Lan. Bạch Hoa Lan có gì ghê gớm đâu.

Khắc Tử Diệm cau mày :

– Ta cứ nghĩ Bạch Hoa Lan là kẻ hậu sinh chứ không phải là muội. Nàng dẫn dụ ta đến đây để…

Tử Diện Nhu Thất Thất cười khẩy một tiếng :

– Muội đòi lại tín vật của bổn môn.

– Nàng muốn đòi lại Tiểu hắc lâu?

Nhu Thất Thất gật đầu :

– Vừa đòi lại Tiểu hắc lâu vừa muốn sư huynh trả nợ.

Khắc Tử Diệm cười sằng sặc :

– Muội tưởng võ công của sư huynh như xưa hả. Ngày xưa sư huynh không phải là đối thủ của muội, nhưng nay Khắc Tử Diệm này đã luyện thành Hắc lâu tuyệt chưởng rồi. Nàng chẳng phải là đối thủ của ta đâu.

Nhu Thất Thất nhún vai :

– Muội biết sư huynh luyện được Hắc Lâu bửu kiếp rồi, nhưng vẫn bắt huynh trả lại Hắc lâu và cả món nợ cho muội.

– Nếu muội nghĩ mình có bản lãnh thì cứ ra tay bức ép Khắc Tử Diệm này. Còn như nghĩ mình không thể làm được gì thì hãy đi đi. Ta không muốn đánh muội đâu.

Tử Diện Nhu Thất Thất nhếch mép :

– Trên đời này có lẽ người huynh yêu quý nhất, tôn thờ nhất là Ỷ Kiều Nương Tử. Đúng thế không?

Khắc Tử Diệm nghệch mặt. Lão sực nhớ đến Ỷ Kiều, giật thót trong bụng một cái, hỏi luôn :

– Muội nhắc đến Ỷ Kiều để làm gì?

– Sư huynh đã rượt theo muội, bỏ quên báu vật rồi. Muội sợ báu vật của huynh đã mất.

– Thì ra muội dẫn dụ ta đến đây để cho người bắt Ỷ Kiều à?

Nhu Thất Thất nhún vai :

– Không phải người của muội đâu, huynh đừng hiểu lầm. Lúc muội xuất hiện ở hậu sanh Hoa Sơn đã phát giác ra có người nấp trên chạc cây đại thụ rình gian phòng của huynh.

– Muội muốn địch nhân cướp Ỷ Kiều của ta?

– Ý của muội thế mà. Huynh không thể biết ai bắt Ỷ Kiều, nhưng muội thì biết. Nếu như huynh trao Tiểu hắc lâu cho muội, muội sẽ nói tên người đó cho huynh biết. Với võ công của sư huynh có thể đoạt lại người yêu dễ dàng.

Khắc Tử Diệm bặm môi cau mày :

– Muội đòi hỏi quá đấy.

– Muội chỉ muốn trao đổi mà thôi. Nếu huynh không chịu thì muội xin cáo từ.

Nàng cười khẩy nói tiếp :

– Muội không thể đánh lại sư huynh, nhưng khinh công của muội thì cho dù sư huynh có thi triển Hắc Lâu bửu kiếp cũng không thể cản được muội.