Chương 41

Tay Quan Kiện đụng vào chuột trên bàn, màn hình sáng lên. Máy vẫn nối mạng nhà trường, hòm thư của anh vừa nhận được thư mới.

Người gửi: Gia Cát Thắng Nam

Trước lúc đi ngủ, 1 giờ 30 phút sáng, anh còn lên mạng. Thư này vừa được gửi đến cách đây 1 giờ.

Nội dung chỉ có 3 chữ: Hoa Thanh Trì!

Cái tên này nghe quen quen! Chắc chắn không phải là Hoa Thanh Trì, danh thắng nổi tiếng ở Lâm Đồng – Tây An

– Hoa Thanh Trì à? Giọng Yasuzaki Satiko nhẩm ba chữ này trong điện thoại.

– Em nhớ ra rồi, cô khẽ kêu lên. Thảo nào nghe quen thế, Hoa Thanh Trì là “1 trong mười nơi có ma của Giang Kinh”. Nó được xếp thứ mấy thì em quên rồi.

– Đúng, anh cũng đã nhớ ra. Em chờ nhé, anh sẽ hỏi tác giả của “bảng xếp hạng” xem sao.

– Âu Dương San lại cầm di động lên, phàn nàn “anh không để cho người ta ngủ à”

– Em cho anh biết với, Hoa Thanh Trì ở đâu? Nó là 1 trong 10 nơi có ma ở Giang Kinh.

– Ôi, đang đêm định đi tắm hay sao?

– Tất nhiên là không. Em nói đi? Chuyện chết người đấy!

San nhận ra giọng Quan Kiện đang gấp gáp cô không dám đùa nữa “Ở đối diện, hơi chếch với rạp chiếu phim trên đường Cộng Hòa, là nơi xông hơi, tắm sauna. Anh định đến đó làm gì? Em cũng muốn…”

– Đừng nói linh tinh. Thôi! Ngủ đi, kẻo lỡ em có chuyện gì thì anh biết ăn nói ra sao với mẹ em? Bye, bye!

Quan Kiện mặc quần áo, rồi vừa đi xuống cầu thang vừa gọi điện dặn Yasuzaki Satiko tuyệt đối không được đi ra ngoài.

– Cho em biết địa chỉ đi?

– Để làm gì? Em nghe không hiểu ư? Cấm ra ngoài!

– Anh muốn em phải lãng phí thì giờ xem những trang vàng à? Tra trên mạng cũng sẽ ra thôi! Chẳng rõ có phải Satiko xưa nay vẫn ương bướng như thế này không?

Quan Kiện đành cho cô biết địa chỉ. “Nhưng, em không cần phải đến làm gì, ngay bây giờ anh sẽ báo công an”

Quan Kiện gọi theo số máy mà cảnh sát Trần đã cho, nhưng lại là 1 người lạ lên tiếng “Tôi là Ba Du Sinh ở đội cảnh sát hình sự khu Văn Viên. Anh Quan Kiện cứ nói đi!”

Quan Kiện ngớ ra, nhưng lập tức hiểu ngay rằng người này đã nhận ra số máy của anh. Anh nói tóm tắt sự việc, đoán rằng người này sẽ rồi mù chẳng hiểu ra sao, chỉ có cảnh sát Trần từng thẩm vấn anh cặn kẽ mới hiểu các từ “bọn chúng”, “thí nghiệm” và “hành lang tối”… nào ngờ cảnh sát họ Ba dường như chẳng hề ngạc nhiên, chỉ dặn 1 câu “Anh cứ đợi tôi ở cửa Hoa Thanh Trì, tuyệt đối không manh động”

Quan Kiện nhảy lên xe đạp nhưng lại ngã dúi dụi

Cơn đau bất chợt nổi lên ở giữa ngực như mũi dao đâm. Hình như nó xuyên thủng ngực, “chúng” bắt đầu nói với anh rằng, cái chết đang xảy ra.

Hành lang dài và tối, những ánh mắt phẫn nộ. Anh đang dần nhìn rõ mặt những người nằm trên giường sắt, những khuôn mặt quen thuộc. Nhưng anh không muốn nhìn rõ. Anh gắng chớp mắt liên tục và rướn người.

Mặc kệ cơn đau, anh không thể đứng lại chờ đợi. Cái chết vừa xảy ra, có lẽ vẫn còn kịp chặn đứng.

Quan Kiện nén đau lại trèo lên xe đạp.

Dù ý chí không thắng nổi cơn đau thì ít ra cũng chặn được cơn đau đang tấn công điên cuồng.

Đến cổng bệnh viện, anh vẫy được xe taxi, năm phút sau, dù đang rất đau, anh cũng đã đến trước cửa Hoa Thanh Trì.

Xe chưa dừng hẳn, anh đã ném cho tài xế 20 đồng rồi nhảy xuống, chạy thẳng vào cửa Hoa Thanh Trì. Vừa bước đến bậc thềm thì anh ngã lăn, và có lẽ khả năng chịu đau cũng đã cạn kiệt. Nhưng đúng vào lúc này thì cơn đau lại dịu đi, đồng thời anh nhận ra có một người đang nằm vật ngay bên cạnh.