Chương 41 – Chia tay

Sau khi Tề Úc Mỹ Diễm đến, cuộc sống của Diệp Mộc trở nên vô cùng thoải mái. Bà chỉ yêu cầu cô một ngày ăn ba bữa đúng giờ, những chuyện khác Diệp Mộc muốn làm gì cũng được, bà không quản lý, cũng không cho phép Tần Tang hay Tề Ngải Ức có ý kiến gì.

Sunny tìm được Diệp Mộc, cô đang uống rượu trong quán bar, từng cốc một, khi đã ngà ngà, khuôn mặt cô ửng đỏ, thân hình gầy gò nhìn vô cùng mỏng manh, đáng thương.

“Hi! Cô bạn được nghỉ phép lâu nhỉ?” Sunny vẫn cười như vậy, ngồi xuống cạnh Diệp Mộc, gọi nhân viên phục vụ: “Cho tôi một cốc nước, cảm ơn!”

“Chị Sunny…” Diệp Mộc cũng cười, nụ cười nhạt và mơ hồ. “Công ty bảo chị đến đưa đơn từ chức cho em à?”

Câu nói đùa này làm cho Sunny cười không dừng lại được. Diệp Mộc không hiểu vì sao tâm trạng của chị hôm nay cực kỳ vui vẻ, buồn bã thở dài một tiếng, cô giơ tay gọi thêm một chai bia nữa, cầm cốc đưa cho Sunny. Sunny xua tay: “Diệp Mộc, chị có thai rồi.” Trong cơn mơ màng, Diệp Mộc khựng lại, sau đó lại bật cười: “Thế thì cốc này phải là em uống rồi.” Cô đưa cốc lên uống cạn. “Chị Sunny, chúc mừng chị!”

Sunny cảm ơn, không cười nữa, nói chuyện chính: “Diệp Mộc! Tour diễn vòng quanh thế giới của Lô Căng, tổng cộng mười chín show, trong vòng khoảng hai năm, show cuối cùng sẽ diễn ra ở đây, công ty sẽ đầu tư một khoản cực lớn.”

“Đó là chuyện của Trần Phái Phái.” Diệp Mộc chẳng hề quan tâm.

“Không, là việc của em.” Sunny vẫy tay gọi một cô gái ngồi cách đó không xa tới, lúc đầu Diệp Mộc không mấy chú ý tời cô gái này, giờ định thần nhìn kỹ lại, thì đó chính là Lô Căng mặt mộc. “Lô Căng muốn người đó là em, giám đốc Lê đã đồng ý rồi. Chỉ cần em gật đầu, tuần sau sẽ xuất phát.” Diệp Mộc ngớ người.

Lô Căng khẽ mỉm cười, cô ca sĩ nổi tiếng khi không trang điểm nhìn thật nhẹ nhàng. Cô bước qua Sunny, tới trước mặt Diệp Mộc: “Diệp Mộc, em rất thích cách làm việc của chị. Chị phù hợp với em hơn Trần Phái Phái. Còn em, cũng là lựa chọn tốt hơn Trương Lâm.”

Trương Lâm, lựa chọn tốt hơn… Diệp Mộc mỉm cười lạnh lùng: “Ồ? Tại sao?” Cô nhìn Lô Căng, hai người họ không hề thân thiết.

“Em không cần chị phải dành nhiều tình cảm cho em, như vậy, em sẽ không có cơ hội để làm hại chị. Cả hai chúng ta đều có lợi, cùng một mục tiêu.” Lô Căng nói từ từ, chắc chắn. Ánh mắt Diệp Mộc dịu xuống, cô im lặng một lúc lâu. Người phụ nữ quý phái ngồi bên cạnh cô lúc này lên tiếng: “Cô ấy đồng ý rồi.”

“Mợ!” Tần Tang nói nhỏ. “Cứ để cho Diệp Mộc đi như vậy có được không ạ? Dung Nham đã tỉnh lại rồi, chi bằng để cho hai người họ gặp nhau một lần, nói cho rõ ràng đã!”

Tề Úc Mỹ Diễm cuộn một chiếc áo phông lại, đặt vào trong va li của Diệp Mộc, từ tốn trả lời: “Có gì để nói chứ, lẽ nào cháu hy vọng Diệp Mộc có thể nói rõ ràng trước mặt Dung Nham? Nếu Lê Khanh Thần đã xuất một chiêu, chắc chắn sẽ có chiêu tiếp theo, Diệp Mộc không thể đấu lại được.”

“Thế chúng ta không quan tâm nữa sao?” Tần Tang vẫn không cam lòng.

“Tại sao lại phải quan tâm?” Tề Úc Mỹ Diễm cười, hết sức từ tốn. “Lê Khanh Thần chẳng mong chúng ta quản quá ấy chứ, cô ta hy vọng sẽ đánh nhanh thắng nhanh mà, nếu không, chuyện mà cô ta hứa làm cho Trương Lâm sẽ không thực hiện được nữa, nhưng cô ta sẽ không cho nó được toại nguyện! Đầu óc Dung Nham giờ đang mụ mị, đợi đến lúc nó hiểu ra, bây giờ nó tức giận thế nào, đến lúc đó sẽ hận thế ấy. Mợ chẳng việc gì phải mất công đi thu dọn cho bọn chúng, để hai đứa nó tự cắn nhau, còn chúng ta cứ ở ngoài mà xem kịch thôi.”