Chương 41 – Gặp lại người quen cũ

“Sao lại lâu như vậy hả?!” Từ Khả Hân chờ Bạch Nhật Huyên ở dưới lầu Hoàng Đình hơn nửa tiếng đồng hồ mới thấy cô xuất hiện, không hờn không giận kêu lên.

“Cậu thiệt tình á, không nói trước với mình một tiếng. Cậu cũng không phải không biết Tiêu như thế nào.” Bạch Nhật Tiêu bất đắc dĩ nói, mở cửa xe ra ngồi lên vị trí phó lái bên cạnh cô bạn. Sau khi tốt nghiệp, Từ Khả Hân cơ hồ đều chơi bời lêu lổng mỗi ngày. Lên xe ngoài dạo phố thì chỉ còn dạo phố, một cuộc sống quá an nhàn. Điều này giúp ích rất lớn cho nhà cùng với vị hôn phú đáng thương của Từ Khả Hân, mỗi ngày ngủ cho đến khi dậy, trang phục đưa đến tay cơm đưa đến mồm.

Nói cho sang thì là bạn cũ gặp nhau ôn chuyện, nhưng kỳ thật Từ Khả Hân chỉ là rất muốn kéo Bạch Nhật Huyên đi loanh quanh mua sắm một chút. Mới vào cửa hàng bách hóa lớn nhất của thành phố, trên tay Từ Khả Hân cũng đã xách đầy túi lớn túi nhỏ linh tinh.

“Cậu mỗi ngày đều mua nhiều như vậy, gả cho anh Hạo Nhiên xong thì không còn bắt ảnh trả tiền hả?” Bạch Nhật Huyên nhìn Từ Khả Hân vẫn còn chưa muốn về, mở miệng nói.

Từ Khả Hân lơ đãng nhìn những quầy bán hàng chung quanh, “Yêm tâm yên tâm, mình dùng tiền của mình mà. Hơn nữa, ảnh có tiền như vậy còn sợ gì. Trước kia tiền mua quà cho phụ nữ khác còn chưa đủ để mình mua sắm vài lần đâu!” Nói xong liền bắt đầu mở máy kể từng chiến tích huy hoàng của Quý Hạo Nhiên. Cái sự ghen này của Từ Khả Hân chưa hề giảm.

Bạch Nhật Huyên nhìn cô bạn đương bày ra bộ dáng khinh khinh, trong lòng cười trộm. Đã biết anh Hạo Nhiên là một ‘hoa hoa công tử’ mà còn muốn đâm đầu vào. Rõ ràng lãng tử kia đã muốn quay đầu, cô nàng này lại hay phàn nàn về mấy chuyện đã qua, đúng là mâu thuẫn!

Từ Khả Hân lấy một bộ quần áo ướm lên người Bạch Nhật Huyên thử thử, ánh mắt sáng ngời nói, “Cậu có muốn thử hay không? Ôi chao, mình thấy rất là hợp đó nhé.”

Ánh mắt Bạch Nhật Huyên chỉ dừng trên quần áo một chút đa đẩy ra, “Không cần đâu, cái này không phải là phong cách của mình.” Cô đã có được một nhà thiết kế riêng cho mình, có được những món đồ độc nhất vô nhị, quý giá nhất trên thế giới. Những sự lựa chọn khác, đối với cô là dư thừa.

Từ Khả Hân bất đắc dĩ gật gật đầu, treo lại quần áo trên giá. “Mình vẫn luôn muốn hỏi cậu mua quần áo ở chỗ nào nha. Luôn một phong cách ngọt ngào như vậy, mà mình lại chưa thấy qua ở cửa hàng nào bao giờ. Giới thiệu với mình muốn chút đi, mình cũng muốn thử đó, thử một chút mà.” Từ Khả Hân đi một vòng quanh Bạch Nhật Huyên, cuối cùng dừng trước mặt cô rồi nói. Cô vẫn cảm thấy quần áo của Bạch Nhật Huyên thực rất đặc biệt, còn chưa bao giờ gặp qua những chiếc váy Bạch Nhật Huyên lần nào. Cô đột nhiên muốn thay đổi phong cách cá tính, thử kiểu ngọt ngào một chút.

Bạch Nhật Huyên mỉm cười, mở miệng đầy mờ ám, “Nhãn hiệu của nhà thiết kế kia, chỉ làm cho mỗi mình mình thôi.” Cô đã từng hỏi qua Bạch Nhật Tiêu vì sao không đi học ngành thiết kế thời trang. Dù sao anh cũng có tài như vậy, nhưng là, Bạch Nhật Tiêu không cần nghĩ ngợi gì đã từ chối. Anh nói, thiết kế của anh, chỉ vì một mình cô.

Cô khó được thấy vẻ vui sướng của Từ Khả Hân, nhưng sau khi gặp Chung Thi Âm lại đột nhiên biến hóa. Bạch Nhật Huyên đột nhiên nhớ ra, đây là công ty bách hóa của Chung thị, mà quan hệ Chung gia cùng Bạch gia, bởi vì chuyện Bạch Nhật Tiêu kháng cự hôn sự đã không được tốt lắm. Mà cô, một năm qua cũng chưa gặp Chung Thi Âm lần nào. Lần gặp này, ngoại trừ cảm giác được Chung Thi Âm vẫn không thích mình như trước thì Bạch Nhật Huyên chẳng nhìn thấy được cảm xúc gì.