Chương 41 – Gặp mặt tình địch

Home > Tiểu Thuyết > Ngôn Tình Hiện Đại > Vợ ơi, chào em – Nguyệt Hạ Điệp Ảnh > Chương 41 – Gặp mặt tình địch CHƯƠNG 41 – GẶP MẶT TÌNH ĐỊCH Bởi vì cô không thể toàn tâm toàn ý giao trái tim mình cho một người đàn ông, vì vậy cô không thể hiểu được loại tâm trạng này.

Cô Đàm?

Tô Nhạc ngẩn người, đoán rằng người này có thể là khách hàng của công ty, trợ lý vừa mới nhận chức như cô không có phần để nhúng tay vào, vì vậy thành thật rời khỏi phòng làm việc, nhưng không ngờ lại gặp được một người.

Đàm Vi cũng không ngờ tình địch của mình lại là nhân viên của công ty mình sẽ hợp tác.

“Xin chào.” Tô Nhạc cười với Đàm Vi: “Giám đốc đang ở trong phòng làm việc, mời chị vào.”

“Cảm ơn.” Đàm Vi gật đầu với Tô Nhạc, đi về phía phòng làm việc của giám đốc.

“Tô Nhạc, cậu quen cô ta à?” Một đồng nghiệp chuẩn bị tan tầm đúng lúc đi ngang qua, hiếu kỳ thấp giọng hỏi: “Cô ta thật đẹp.”

“Từng gặp một lần.” Tô Nhạc cười vỗ vai đồng nghiệp: “Cậu tan tầm rồi thì đừng lắc lư trước mặt tớ, nếu không người phải tăng ca là tớ đây sẽ tỏ vẻ bất mãn.”

“Niềm sung sướng của tớ luôn dựa trên sự đau khổ của người khác.” Đồng nghiệp cười tủm tỉm chào tạm biệt Tô Nhạc. Thời gian Tô Nhạc tới công ty làm việc chưa được ba tháng mà đã từ một nhân viên mới trở thành trợ lý tổng giám đốc, lên chức nhanh như vậy nhưng cũng không có nhiều người bất mãn, điều này chứng tỏ bản lĩnh của Tô Nhạc, vì vậy trước giờ mọi người luôn có thiên hướng gần gũi với Tô Nhạc.

Trở về phòng làm việc sắp xếp lại vài tập tài liệu, một giờ sau, khi công việc đã gần như hoàn thành, Tô Nhạc thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan tầm.

Vừa ra khỏi cổng công ty, Tô Nhạc đã bị Đàm Vi gọi lại, cô nhìn cô gái trẻ tuổi xinh đẹp trước mặt, mỉm cười lễ phép.

“Chúng ta đi uống tách cà phê, ngồi nói chuyện được không?” Đàm Vi sẽ không ngốc đến mức cho rằng Tô Nhạ không biết cô có ý với Ngụy Sở, chỉ là, biểu hiện của Tô Nhạc khiến cô phải nhìn với cặp mắt khác xưa. Cô cho rằng Tô Nhạc dù không thể hiện rõ ràng là ghét cô nhưng ít nhất cũng sẽ có tâm trạng không tốt. Thế nhưng cô không tìm được những điều này từ Tô Nhạc.

Tô Nhạc đối với cô vừa lễ phép vừa khách sáo, tuy thiếu nhiệt tình nhưng không hề có vẻ gì bất mãn. Trực giác của phụ nữ từ trước đến giờ đều rất nhạy bén, khi một người đã không thích họ, cho dù người kia không làm bất cứ chuyện gì, họ vẫn có thể cảm nhận ra, mà cô lại không hề cảm nhận được từ Tô Nhạc loại cảm xúc này.

“Đương nhiên có thể, chị Đàm quá khách khí rồi.” Tô Nhạc không từ chối lời mời của Đàm Vi.

Tô Nhạc gọi một tách cà phê Lam Sơn bình thường, sau đó nói một vài câu khách khí về công việc với Đàm Vi, nhưng nhìn từ vẻ mặt của Đàm Vi, dường như đối phương cũng không muốn nói chuyện công việc với mình.

“Cô Tô, cô có ngại không nếu tôi hỏi một số vấn đề cá nhân?” Đàm Vi thấy Tô Nhạc cứ nói vòng vo với mình, liền thẳng thắn dẫn đến trọng tâm câu chuyện.

“Không biết chị muốn hỏi chuyện gì.” Tô Nhạc không nói ngại, cũng không nói không ngại, có một số vấn đề đương nhiên cô không ngại, có một số chuyện lại không cần thiết phải nói.

“Xin lỗi, tôi biết tôi hỏi như vậy là có phần mạo muội, nhưng tôi muốn biết rốt cuộc cô có thích Ngụy Sở hay không, tôi không muốn anh ấy bị tổn thương.” Đàm Vi nhìn Tô Nhạc, ánh mắt không bỏ qua bất cứ biểu hiện gì trên gương mặt cô.