Chương 41 – Quà từ tiền riêng

Trần Dũng có quỹ đen, tin này chưa chắc, nhưng tôi vẫn hoảng.

Đại khái khi tôi còn học cấp 2, đôi vợ chồng nhà hàng xóm tính tình rất bạo lực, tôi tận mắt thấy cả hai cãi nhau, ông chú bỏ ra ngoài với cái miệng tóe máu, vợ ông ta mở cửa chạy theo, ném hết quần áo của ông ta ra ngoài vườn, sau đó ngồi bệt xuống đống quần áo mà há mồm gào khóc : trời ơi đất ơi, tôi không muốn sống nữa…

Sau tôi nghe người lớn kể lại, cặp vợ chồng này đánh nhau thành như vậy vì bà dì dọn dẹp nhà cửa, phát hiện cái hòm dưới ngăn tủ áo khoác, tá hỏa ông chú giấu một trăm đồng quỹ đen. Không lâu sau, hai vị hàng xóm hung hãn đó chuyển đi, sự kiện đánh nhau sứt đầu mẻ trán đó bị khu phố quên lãng, hiện giờ trong ấn tượng của tôi chỉ có gương mặt nhăn nhúm khó coi của ông chú và đống quần áo tả tơi ngoài hàng hiên.

Cũng có quỹ đen, liệu tôi có đánh Trần Dũng đến nỗi tơi bời hoa lá thế không nhỉ?

Tôi rụt cổ, tự nổi da gà lạnh sống lưng vì ý nghĩ này.

Về đến nhà đã là hai giờ chiều, Trần Dũng ngái ngủ dụi mắt ghé vào trên giường nhìn tôi cười, vẻ mặt như một cậu bé con, tinh thuần và khờ dại. Người như thế sẽ tồn quỹ đen sao? Tôi thật mê muội. Vậy năm trăm đồng đó đi đâu? Ngày xưa Trần Dũng luôn thành thật kể hết mọi chuyện lớn nhỏ cho tôi nghe sao lại bỏ quên điều này? Chẳng lẽ tiền tự mọc cánh bay mất? Tôi rất muốn biết.

Thay quần áo rửa tay chân, lấy thuốc, xoay ngược anh lại rồi ngồi lên mông anh. “Nằm yên, nằm yên”.

“Bà xã, sao hôm nay em về sớm vậy?”. Anh chưa biết tôi định làm gì, mặc tôi đùa nghịch, mái tóc hỗn độn xù lên, như con vật nhỏ đáng yêu nhu thuận.

“Tám tháng ba, công ty cho nhân viên nữ nghỉ nửa ngày, em về sớm”.

“Ế, vậy em nghỉ ngơi chút đi, đợi lát nữa chồng nấu đồ ăn ngon cho em, bà xã, em muốn ăn… Ai da, đau, đau!”.

Tràng lải nhải bị tiếng la đau cắt ngang, tôi không trả lời anh, chỉ mãi nghĩ tới cái quỹ đen đó, lòng bực bội, không muốn nhẹ tay, ai bảo tụ máu phải đánh tan chứ, ông xã, anh ráng mà chịu đi.

“Ân Sinh, nhẹ chút, nhẹ chút”.

“Dầu hoa hồng không xoa bóp không hiệu quả, đúng rồi, mua thuốc hết năm mươi đồng, anh trả!”. Lấy cớ thôi, nhưng tôi nghẹn không xả không chịu được.

“Tiền trong túi quần, tự em lấy đi”. Nghĩ nghĩ, lại ngẩng đầu, quệt miệng tội nghiệp xin tha. “Bà xã, chừa chút ít để tối thối tiền cho khách”.

Có lý quá nhỉ! Tôi không phản đối. Hít hít vài hơi, cố gắng áp chế xúc động muốn bóp chết anh, hai tay đặt lên lưng anh, quyết định nói thẳng.

“Anh Dũng, hôm nay em tình cờ gặp được một người”.

“A. Ai?”. Đầu tiên hỏi hời hợt, tiện đà anh xoay người, hỏi tôi. “Có phải họ Lý không?”.

Nhìn trộm người đàn ông luôn mồm không thèm để ý, hiện tại biểu hiện thế nào? Lòng tôi thoải mái hơn, kiên quyết ấn anh nằm trở về, trong lời nói pha chút tiếng cười, vừa như trách móc vừa như giận hờn. “Nghĩ đi đâu, là Đại Hải”.

“………”. Cơ bắp trên lưng tự dưng cứng lại. “Em… Tình cờ gặp cậu ta?”.

“Đúng”. Tôi giả bộ hồ đồ. “Bác Hai nhà cậu ấy còn hỏi thăm anh đó”.

“A, haha, có gì đâu, chỉ là giúp đỡ chút xíu, ổng rất khách khí”.

Còn giả bộ, giả bộ chết anh đi! Cục tức vừa xẹp xuống lại phồng lên, cứ cái kiểu này không thuốc đắng không dã tật.

“Cậu ấy còn hỏi em năm trăm đồng có đủ không, không đủ nói người ta, người ta đưa thêm”. Ngừng lại, tay xoa bóp nhè nhẹ. “Anh Dũng, mướn cái gì mà một lần những năm trăm đồng?”.