Chương 41: Tai họa vô tội

Không khí tĩnh mịch đan xen bi thương vây quanh thế giới của hai người.Cô khóc nức nở không tiếng động, khiến lòng hắn nếm ngũ vị cay đắng, đó là một cảm giác phức tạp khó nói được, có chút đau lòng, có chút thương tiếc, lại có chút gì đó khác thường. . .Vài lần cảm thấy trong ngực có chút nhói đau, khiến hắn khó chịu nhíu mày.Rốt cuộc, hắn không nhịn được cảm giác khác thường này, quyết định rời đi. . .. . .Khi Âu Y Tuyết phát hiện trong phòng không còn bóng dáng của Mạc Dĩ Trạch, cô lập tức lau khô nước mắt trốn ra.Không đếm xỉa đến ánh mắt kinh ngạc chế giễu của mọi người dọc đường đi, Âu Y Tuyết với một thân khoác áo choàng tắm vội vã rời khỏi khu nghỉ ngơi của học sinh trường Y Tư Lai Đốn.Gương mặt thuần khiết xinh đẹp quá mức trắng bệch, phía dưới hốc mắt hồng hồng, là môi anh đào đỏ tươi mím chặt sít sao.Đứng ở ngoài cửa phòng của mình, Âu Y Tuyết cắn chặt hàm răng, ở trong lòng không ngừng tự nói với mình nhất định phải kiên cường.Đợi đến lúc cảm thấy không sai biệt lắm, cô mới chậm rãi giơ tay cứng ngắc, nắm lấy tay cầm cửa.Nào biết, như có cảm ứng cửa phòng tự mở ra.Âu Y Tuyết còn chưa kịp phản ứng, một đôi đôi chân ngọc mang giày cao gót năm phân đã xuất hiện ở trong tầm mắt của cô.Tầm mắt theo hai bắp chân trắng nõn đi lên, Âu Y Tuyết gặp người mà giờ phút này cô không muốn gặp nhất —— Âu Xảo Lệ.Trên người Âu Xảo Lệ mặc một bộ quần áo đáng yêu, quần cực ngắn đến không thể ngắn hơn, đôi tay ôm ngực, lấy dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống nhìn sắc mặt lạnh lùng của Âu Y Tuyết.”Nha đầu chết tiệt kia, rốt cuộc đã trở lại!” Trong mắt hiện lên ánh lửa, đôi mắt Âu Xảo Lệ trừng cô, thoạt nhìn giống như một con vật nuôi biến thành dã thú.Đối với lời nói của cô ta, Âu Y Tuyết không có bất kỳ biểu hiện gì. Trong mắt chợt lóe lên kinh ngạc, không nhìn cô ta đang ngang ngược càn rỡ, sau đó liền muốn đi vào trong phòng.”Đứng lại!” Muốn trốn? Không dễ dàng như vậy! Âu Xảo Lệ nhanh hơn cô một bước chặn cửa, ngăn cản đường đi của cô.Bộ mặt tức giận, Âu Y Tuyết bình tĩnh vẻ mặt không rảnh rỗi nhìn cô, Âu Xảo Lệ mới phát hiện cô chỉ mặc áo choàng tắm, vì vậy khóe miệng lập tức mang theo giọng mỉa mai: “Tôi tưởng là đi đâu, nguyên lai là đi lêu lổng với trai.”Cô còn tưởng rằng Âu Y Tuyết rất thanh cao, thì ra chỉ giả vờ chết chìm câu dẫn con trai mà thôi. Nghĩ tới đây, trên khuôn mặt xinh đẹp của Âu Xảo Lệ lộ ra một tia cười khinh bỉ.Không muốn dây dưa với cô ta, Âu Y Tuyết lẳng lặng cúi đầu, thu hẹp người lại đi vào bên trong phòng.Nhưng lại không nghĩ đến, hiện ra ở trước mặt cô là một màn khiến thần sắc của cô đại biến.Chỉ thấy hai nữ sinh với diện mạo xinh đẹp hấp dẫn mặc đồ xa xỉ ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn Âu Y Tuyết, khóe miệng lập tức cười thâm ý.Mà trên nền gạch bóng loáng trắng tinh bên chân các cô, là Tiểu Tuyết mặc áo tắm bảo thủ đang co rúc như tôm tép, nằm trên mặt đất che bụng của mình, khóe môi liên tục phát ra tiếng rên rỉ.