Chương 41 – Tổn thương

Gần đó, Lâm Nặc được Giang Doãn Chính đưa về khách sạn của anh.

Ngồi trong xe, cuối cùng cô cũng kể sơ qua cho Giang Doãn Chính, chỉ vài câu ngắn ngủi cô liền cảm thấy mi mắt nặng dần, khép mắt trong cơn mệt mỏi.

Hơi thở quen thuộc kề bên, từ đầu đến cuối cô quyết không buông.

Cuối cùng, Giang Doãn Chính gọi cô dậy, đi thẳng vào phòng, anh nói: “Em đi tắm đi”.

Cô bước vào phòng tắm, rất mực ngoan ngoãn.

Cô thực sự cần thư giãn, làn nước nóng ấm chảy trên người, các dây thần kinh đều dãn ra, vết thương trên môi khẽ nhói đau.

Đứng dưới vòi hoa sen đúng nửa tiếng đồng hồ, Lâm Nặc mới bước ra, mái tóc đẫm nước nhỏ xuống. Vì không có quần áo thay, cô đành khoác áo choàng tắm của khách sạn. Áo choàng hơi rộng, tay áo phải xắn lên vài lớp, chiếc áo thùng thà thùng thình càng tôn thêm dáng vẻ lung linh kiều diễm của cô.

Tinh thần cô đã khá lên nhiều, tuy mắt vẫn sưng do khóc quá lâu lại nức nở nên vừa gặp ánh mắt Giang Doãn Chính cô liền quay đầu đi.

Thực ra lúc trong phòng tắm, cô sợ rằng anh sẽ đột ngột bỏ đi, sợ rằng anh đi tìm Từ Chỉ An, thế nhưng khi bước ra cô liền thấy anh đứng bên cửa sổ, rèm cửa vẫn chưa kéo lại, bên ngoài màn đêm đặc quánh.

Ngắm nhìn bóng dáng trầm ngâm của anh, Lâm Nặc khẽ hắng giọng, lúc này mới phát hiện ra giọng khản đặc.

Giang Doãn Chính quay người lại, sắc mặt ôn hòa, trông thấy thân hình bé nhỏ của cô dường như lọt thỏm trong lớp áo choàng, cực kỳ đáng yêu, không kìm được khẽ mỉm cười rồi nói: “Đỡ hơn rồi chứ?”.

Cô gật đầu, trông thấy anh lại chau mày, thẫn thờ ngón tay thon dài khẽ chạm vào khóe môi cô.

Ngón tay anh ấm áp, lướt qua vết thương của cô chẳng đau chút nào, bất giác cô mím chặt môi, nói: “Không sao”.

Anh hỏi: “Đói không? Ăn chút gì đi hẵng ngủ”.

Cô thật sự rất đói, cố sức vùng vẫy trong xe hồi lâu tiếp đó lại khóc một trận, tiêu hao khá nhiều thể lực, vì vậy khi nhân viên phục vụ đưa thức ăn khuya đến, cô chẳng để ý gì nữa, ngồi xuống cắm cúi ăn, chỉ kém hổ đói vồ mồi mà thôi.

Những chiếc sủi cảo nhỏ xinh, lớp vỏ ngoài mỏng manh bao bọc nhân bánh đầy đặn, óng ánh trong suốt, hơi nóng bốc lên nghi ngút, thơm phức đầy hấp dẫn.

Một lúc sau, cô cảm thấy không gian quá tĩnh lặng, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của Giang Doãn Chính, dường như anh vẫn nhìn cô, lặng lẽ từ đầu đến cuối, đáy mắt sâu đen với tia sáng rất nhạt đang chuyển động yếu ớt, một sức mạnh thần kỳ, khiến người ta an lòng.

Cô mỉm cười, lúc này mới sực nhớ ra, vội hỏi: “Anh ăn không?”.

Chiếc đèn đầu giường chiếu lên làn da trắng như tuyết của cô vừa ăn xong cuối cùng sắc mặt đã hồng hào trở lại, lúc này đôi mắt đen láy ấy liếc nhìn anh, nụ cười tuy nhẹ nhưng rạng ngời, ánh sáng như nhảy múa trên khuôn mặt cô, dường như cô đã quên hết những chuyện không vui trước đó, tràn đầy sức sống.

Giang Doãn Chính đứng dậy con tim khẽ xao động, chẳng nói lời nào, anh nghiêng người khẽ hôn lên đôi môi cô.

Hệt như chạm phải luồng điện, sự việc mấy tiếng đồng hồ trước lại nhảy nhót trong tâm trí cô, Lâm Nặc bỗng thấy hoảng sợ nhưng bàn tay của Giang Doãn Chính đã giữ chặt lấy gương mặt cô, lòng bàn tay anh ấm áp, động tác dịu dàng, như vỗ về, như dỗ dành, thấp giọng nói: “Đừng sợ”.

Cô sửng sốt, đôi môi anh lần nữa lướt trên bờ môi cô, cảm giác quen thuộc thoáng chốc quay trở lại, bao trùm lấy toàn bộ các giác quan của cô.