Chương 41 – Về muộn

Trăng sáng treo cao, trời sao lóng lánh. Ánh đèn đường rực rỡ như những viên ngọc, ồn ào náo nhiệt.

Triệu Hi Tuấn lái chiếc xe thể thao màu trắng tới.

Anh đưa Tiểu Mạt về nhà trước. Tiểu Mạt đỏ mặt, lưu luyến không rời mãi đến khi Chu Thiến cười nói:

– Được rồi. Mau về đi thôi, sau này vẫn còn dịp gặp lại.

Lúc này cô mới hân hoan nhảy nhót trở về nhà. Triệu Hi Tuấn nhìn bóng dáng cô cười nói:

– Đây là bạn chị dâu quen sau khi mất trí nhớ sao? Một cô gái thú vị!

Chu Thiến nghĩ rồi nói:

– Đây là người hay trang điểm cho chị, chơi khá thân

Triệu Hi Tuấn nói:

– Quen biết nhiều bạn bè cũng tốt, trước kia những danh môn thục nữ hẹn chị đi dạo phố uống trà, chị luôn tìm lý do từ chối, lâu dần, mọi người đều nói Triệu phu nhân là người tính cách lạnh lùng, cũng ít người ở bên. Bên chị có thể nói cũng chỉ có Văn thư kí.

Chu Thiến không lên tiếng, trong lòng lại suy nghĩ: Văn Phương này, tâm cơ cũng quá sâu, da mặt quá dày, câu dẫn chồng người ta rồi mà vẫn còn bạn bạn bè bè. Triệu Hi Tuấn lái xe, giữa đêm hè gió thổi khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái mát mẻ. Triệu Hi Tuấn nói:

– Chị dâu, xin chị giấu chuyện đêm nay cho em

Chu Thiến tiếc cho anh:

– Em thật sự muốn bỏ qua sao?

Triệu Hi Tuấn thở dài:

– Em sao muốn bỏ qua, trước cũng có mấy công ty quản lí liên hệ nhưng em vẫn không dám nhận lời. Em rất hiểu tính cha, ông nhất định không đồng ý. Ông luôn cho rằng ngôi sao dù nổi tiếng cũng chỉ là con hát. Ông là người sĩ diện như vậy, sao chịu để con mình đi làm con hát!

Chu Thiến nhịn không được nói:

– Nhưng em đã lớn như vậy, chuyện của mình hoàn toàn có thể tự mình quyết định

Triệu Hi Tuấn cười khổ:

– Thì sẽ là đối nghịch với cha! Chị dâu, em không sợ chị cười nhưng quả thực em không dám chống đối cha, chọc giận cha. Đến lúc đó, cha sẽ đuổi em ra khỏi nhà họ Triệu, ông cũng không phải là chỉ có mình em là con trai

Anh yên lặng, gió thổi tóc anh bay về phía sau lộ ra chiếc cổ tinh tế. Đôi lúc có mấy sợ tóc làm chắn tầm nhìn, anh dùng tay khẽ gạt đi. Tay anh cũng rất mịn màng.

Chu Thiến như hiểu được điều gì, quay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa sổ không nói gì. Một lát sau, giọng Triệu Hi Tuấn nhẹ vang lên:

– Hào quang em có đều là nhà họ Triệu cho. Rời khỏi Triệu gia, em chẳng là gì cả, cũng chẳng phải là Tuấn Hi thong dong tao nhã. Cuộc sống của nghệ sĩ rất vất vả, để thành danh cũng phải đi qua con đường chông gai. Nếu hoàn toàn do em tự mình phấn đấu, em… thật sự không có dũng khí đó! Em như con chim nuôi trong nhà đã quen cũng sớm đã quên cách tự ra ngoài kiếm ăn.

Gió đêm như tiếng thở dài khẽ

Chu Thiến đột nhiên nghĩ: Giờ cô cũng là con chim nuôi trong nhà đó sao? Để cô quen với cuộc sống này, cô còn có thể trở về làm Chu Thiến tay làm hàm nhai sao?

Sau đó, hai người đều có tâm sự nặng nề, không ai nói gì.

Về nhà, đại sảnh đèn đuốc sáng trưng.

Triệu Hi Thành ngồi trên sô pha trước cửa lớn, vẻ mặt u ám. Khi nhìn thấy Chu Thiến và Triệu Hi Tuấn cùng vào thì mặt trầm lại. Anh lạnh lùng nói:

– Hai người vẫn đi cùng nhau?

Chu Thiến thấy sắc mặt anh thì tim run lrrn. Lại nghe anh nói như vậy, biết anh đã hiểu lầm, vội nói: