Chương 42

Bây giờ đã là cuối hè, bầu trời bên ngoài cửa sổ xanh biếc, mang không khí của mùa thu. Ánh nắng chiếu vào phòng khách rất dễ chịu.

Giản Dao ngồi dưới ánh nắng, chẳng có việc gì để làm. Bạc Cận Ngôn ngồi đối diện cô. Anh lặng lẽ cầm cuốn sách, đọc một lúc lâu. Giản Dao không hề nghi ngờ chuyện anh có thể một mình đọc suốt ngày suốt tháng. Trừ lúc phá án cần đi ra ngoài, thời gian còn lại anh hoàn toàn là một “trạch nam” siêu cấp.

Giản Dao buồn chán cầm túi xách, định lấy quyển sổ ghi chép ra ôn lại “bài giảng” của Bạc Cận Ngôn. Vừa rút quyển sổ, cô liền nhìn thấy một góc giấy màu hồng kẹp trong đó.

Là tấm vé xem phim Giản Dao bỏ vào túi xách ngày hôm qua.

Giản Dao thở dài. Trước đó, cô không ngờ Bạc Cận Ngôn có thể phá án trong bốn tiếng đồng hồ. Nếu chân cô không bị thương, hai người vẫn kịp đi xem phim. Giản Dao không để tâm. Cô nhét tấm vé vào túi xách, tập trung xem ghi chép liên quan đến vụ án. Vừa đọc vài trang, Giản Dao đột nhiên có cảm giác bị ai đó chiếu tướng. Cô ngẩng đầu, phát hiện Bạc Cận Ngôn ngồi vắt chân trên sofa, đang nhìn cô bằng ánh mắt mang hàm ý nào đó.

“Sao thế?” Giản Dao hỏi.

Anh đột nhiên mỉm cười, điềm nhiên buông cuốn sách, đứng dậy, đi vào phòng ngủ, khép cửa lại. Giản Dao hoàn toàn mờ mịt trước động thái của anh. Vừa rồi, anh để lộ nụ cười kiểu “Bạc Cận Ngôn” điển hình. Đó là nụ cười ngạo mạn, thanh cao và lãnh đạm. Khoé miệng mỏng của anh hơi nhếch lên, dường như muốn nói: “Mọi chuyện quả nhiên đúng như tôi định liệu”, nhưng cũng như muốn nói: “Cô gái, tôi nắm rõ em như trong lòng bàn tay.”

Rốt cuộc anh đang cười cái gì? Hay là anh tự dưng lại có kết luận mới nhưng rất ấu trĩ?

Giản Dao đang chìm trong suy tư, cửa phòng ngủ lại mở toang. Bạc Cận Ngôn thong thả đi ra.

Giản Dao ngẩn người.

Anh đã thay bộ com lê, còn thắt cà vạt, bên trong mặc áo sơ mi trắng tinh, giày da bóng loáng, đầu tóc cũng chải gọn gàng, trông anh rất tuấn tú và lịch sự.

Giản Dao hỏi: “Anh phải đi ra ngoài à?”

Bạc Cận Ngôn đáp: “No, tôi thay bộ đồ này để đi ngủ.”

Giản Dao ngậm miệng. Cách nói chuyện của anh lúc nào cũng khiến người khác lộn ruột. Cô cúi đầu, tiếp tục đọc tài liệu, không để ý đến Bạc Cận Ngôn. Anh thích đi đâu thì đi, dù sao cô cũng chỉ có thể ở nhà. Ai ngờ Bạc Cận Ngôn đi đến bên cạnh Giản Dao, giọng nói trầm thấp của anh vang lên trên đầu cô: “Em định bắt tôi đợi em bao lâu, tiểu thư Giản Dao?”

Giản Dao ngẩng đầu, liền bắt gặp bàn tay anh đưa về phía cô. Trên tay áo vest đen, chiếc cúc màu hổ phách lấp lánh.

“Sắp đến giờ chiếu phim rồi.” Bạc Cận Ngôn nói.

Rạp chiếu phim dịp cuối tuần, người đông như đi trảy hội, rất ồn ào, náo nhiệt.

Bạc Cận Ngôn đương nhiên không hài lòng. Vừa đặt chân vào cửa rạp, lông mày anh đã chau lại. Quay sang Giản Dao ở bên cạnh, bắt gặp nụ cười vui vẻ trên gương mặt cô, lông mày của anh mới dãn ra. Một khi cô thích, anh cũng có thể chịu đựng. Đi qua quầy bán đồ ăn vặt, Bạc Cận Ngôn đảo mắt một lượt. Nơi đó là một lối đi chật hẹp, người xếp hàng chờ mua đồ phần lớn là thanh niên. Bọn họ mua bắp rang bơ, nước uống có ga, ô mai… Đều là những thứ vớ vẩn mà phụ nữ ưa thích.

Đúng là vô vị.

Bạc Cận Ngôn vừa định đỡ Giản Dao đi vào cửa soát vé, cô đột nhiên đẩy nhẹ người anh. “Anh đi mua bắp rang bơ cho em.”