Chương 42

Hoàng Thế Lãm sau khi chia tay với nàng cung nữ, nàng thẳng đường trở về kinh thành, còn Thế Lãm thì xuôi xuống Trung thổ để đến Thiếu Lâm tự. Chàng vừa đi vừa suy nghĩ để lý giải hành động của Tử Diện Nhu Thất Thất.

Đang băng trên quan lộ, bất chợt chàng nghe tiếng ngựa hí vang lồng lộng. Tiếng hí quen thuộc của Thiên lý hắc long câu, khiến Thế Lãm mừng rỡ vô cùng. Lòng phấn khích tột cùng, chàng đổi hướng gia tăng cước tốc, bắt tay lên miệng hú một tiếng dài thật dài.

Như nghe được tiếng hú của Thế Lãm, Thiên lý hắc long câu càng hí lớn hơn.

Trước mặt Thế Lãm là một tầu ngựa, trong tàu ngựa đó Thiên lý hắc long câu đang nghếch cằm lên thanh chắn, hí liên tục. Thế Lãm như bắt được vàng, điểm giày cất mình lên không trung, kẽ một đường cầu vòng, băng vào tàu ngựa, miệng không ngừng nói :

– Hắc huynh, tiểu đệ đã tìm được Hắc huynh rồi. Tiểu đệ đã tìm được Hắc huynh rồi!

Thiên lý hắc long câu hí lên lồng lộng, hai tai ve vẩy.

Thế Lãm vừa hạ thân xuống tàu ngựa, toan ôm lấy Thiên lý hắc long câu thì nó lắc đầu liên tục.

Thế Lãm sững sờ nói :

– Hắc huynh?

Bốn vó ngựa duỗi dài không hề cử động, bởi đã bị cắt nhượn.

Thế Lãm gào lên :

– Hắc huynh!

Tuấn mã rỏ hai dòng nước mắt.

Thế Lãm càng xúc động hơn :

– Hắc huynh, dù gì chăng nữa, Thế Lãm này cũng không bỏ Hắc huynh.

Ruột đau như cắt, nước mắt ràn rụa, chàng ôm ghì lấy chiếc cổ gầy xọm của Thiên lý hắc long câu. Thế Lãm vừa khóc vừa than :

– Hắc huynh vì ta mà phải ra nông nổi này. Ai? Ai đã hành hạ Hắc huynh? Ai?

Thế Lãm vỗ vào ngực mình :

– Tại ta mà Hắc huynh ra nông nổi này. Thế Lãm ơi, tại mi đã gây họa cho Hắc huynh.

Cùng với lời than vãn bi ai, khí uất dâng tràn tạo thành sát khí che kín dung diện Thế Lãm. Chàng nghiến răng ken két.

Tuấn mã dụi đầu vào ngực Thế Lãm, nó thè chiếc lưỡi nóng hổi liếm mặt chàng.

Hành động của Thiên lý hắc long câu khiến Thế Lãm càng xót xa, cay đắng hơn.

Thế Lãm nói thầm vào tai ngựa :

– Hắc huynh hãy nói đi. Ai đã cắt nhượn người. Phải lão quỷ Địa Lâu Tôn Giả Khắc Tử Diệm? Phải lão không? Thế Lãm này phải trả mối hận này, còn thấy vầng nhật nguyệt, còn sống trên cõi đời, Thế Lãm này thề phải trả hận cho Hắc huynh.

Chàng gục đầu khóc thổn thức.

Chàng đang khóc chợt nghe có những âm thanh lạ lùng phát ra từ một hang động gần đó. Thế Lãm cau mày ngẩng mặt nhìn sâu vào trong hang đá đó.

Một luồng khói đen kịt, hôi hám từ trong hang phun trào ra. Luồng khói độc đó bốc mùi tanh nồng nặc, ngửi mùi tanh đó thôi cũng đủ xây xẩm mặt mày.

Thế Lãm liền chuyển hóa khí công bế huyệt không cho độc khí thâm nhập vào lục phủ ngũ tạng.

Tuấn mã nghếch đầu hí lên một tiếng cảnh báo chàng phải cẩn trọng.

Thế Lãm đứng dạng chân, sắc diện lộ hung quang. Chàng nghĩ thầm, không biết quái vật gì trong hang mà xem chừng Hắc huynh khẩn trương như vậy. Nếu đúng là quái thú thì rõ ràng lão Địa Lâu Tôn Giả muốn dùng Hắc huynh làm mồi cho con quái này.

Thế Lãm còn đang suy tưởng, đột nhiên một ánh chớp đỏ từ trong hang bắn xẹt ra, nhanh không thể tả. Ánh chớp đỏ đó dài ngoằn, nhám nhịt công trực diện vào tâm huyệt của Thế Lãm.

Không né tránh, Thế Lãm hét lên một tiếng, song thủ vận khí thi triển Kim ảnh thủ biến thành trảo công thộp thẳng vào tia chớp quang đỏ rực đó.